Vương tú tài hừ lạnh một tiếng, giọng điệu cao cao tại thượng: "Ta là tú tài có công danh, tiền đồ vô hạn, còn ngươi chẳng qua chỉ là một thôn nữ mù chữ, không biết liêm sỉ, lại dám mơ gả vào Vương gia?"
"Cũng không tự soi gương xem có xứng hay không!"
"Nếu nhất định muốn gả cho ta, ngươi chỉ có thể làm thiếp!"
Thẩm Nhị Nha không kìm được mà đỏ hoe mắt, giọng run rẩy: "Ngươi… ngươi muốn ta làm thiếp?"
Thẩm Thanh Việt đối diện với tên tra nam như Vương tú tài, thực sự không thể nhịn nổi. Dù sao nàng cũng là ác bá, không cho hắn một bài học thì sao xứng với danh xưng đó?
Không nói hai lời, trực tiếp đấm một quyền vào mặt hắn.
Má trái của Vương tú tài lập tức sưng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
"Đừng tưởng ngươi có quan hệ với Trương bộ đầu thì ta không dám đánh ngươi!" Vương tú tài tức giận đến mức run lên, chỉ thẳng vào Thẩm Thanh Việt.
"Ngươi thử động tay xem!" Thẩm Thanh Việt liếc hắn từ trên xuống dưới, không hề che giấu vẻ khinh bỉ: "Tay chân gầy yếu, trói gà còn không chặt, ngươi đánh thắng được ta sao?"
Quả thực Vương tú tài không đánh lại nàng.
Hắn sờ mặt đau rát, lửa giận không có chỗ trút, chỉ có thể trút lên Thẩm Nhị Nha, nghiến răng nói: "Hôm nay, ca ca ngươi đối xử với ta như vậy, sau này dù ngươi có cầu xin làm thiếp, ta cũng không cần ngươi!"
Thẩm Thanh Việt không đợi Thẩm Nhị Nha trả lời, trực tiếp chửi: "Thiếp cái con mẹ ngươi!"
Nói rồi, lại siết nắm đấm, đấm thẳng vào má phải của hắn. Hai bên mặt Vương tú tài đều sưng phồng. Lần này hoàn toàn thành đầu heo. Hắn ôm mặt, mắt đỏ ngầu vì tức giận: "Hai huynh muội các ngươi dám đối xử với ta như vậy, ngày sau ta nhất định sẽ khiến các ngươi trả giá!"
Vương tú tài tức tối hất tay áo, chật vật rời đi.
Thẩm Nhị Nha cuối cùng không kìm được nữa, nước mắt tuôn rơi:
"Muội đối xử với hắn tốt như vậy… tại sao hắn lại đối xử với muội như thế? Hắn rõ ràng từng nói sẽ cưới muội… bây giờ lại chỉ muốn muội làm thiếp…"
Thẩm Thanh Việt không giỏi dỗ dành, trầm ngâm một lúc rồi xoa đầu nàng, giọng dịu xuống: "Tình cảm con người sẽ thay đổi. Khi cần đến muội, hắn có thể thề non hẹn biển, nhưng sau này có giữ lời hay không, hoàn toàn dựa vào lương tâm."
"Muội nhìn lời nói hành động của hắn xem, giống người có lương tâm không?"
"Thiên hạ đâu thiếu cỏ thơm, hà tất phải si mê một cành hoa?"
"Nhị Nha nhà ta tốt như vậy, nhất định sẽ gặp được nam nhân tốt hơn Vương tú tài gấp vạn lần."
Thẩm Nhị Nha trong lòng đau đớn vô cùng, nhưng không muốn Thẩm Thanh Việt lo lắng, lau khô nước mắt, gật đầu thật mạnh.
Đúng lúc ấy, ông chủ bưng hoành thánh lên, hương thơm lan tỏa khiến không khí dịu lại.
Thẩm Thanh Việt vội nói: "Đừng nghĩ đến Vương tú tài nữa, mau ăn hoành thánh đi, để nguội sẽ không ngon."
Nửa khắc sau.
Thẩm Nhị Nha xoa bụng tròn, vẻ buồn bã trên mặt đã vơi đi không ít: "Hoành thánh ngon thật! Trước đây một năm cũng khó ăn được một lần, hôm nay không chỉ được ăn bánh bao thịt, còn ăn cả hoành thánh!"
Ánh mắt Thẩm Thanh Việt lướt qua đôi mắt còn đỏ của nàng, nghĩ một chút rồi nhét vào tay nàng mấy miếng bạc vụn, hào phóng nói: “Muội thích ăn hoành thánh thì lần sau tự đến ăn."
Nàng như chợt nhớ ra điều gì, nghiêm giọng cảnh cáo: "Đây là tiền của ta, muội chỉ được tiêu cho bản thân, không được tiêu cho người khác, hiểu chưa?"
Thẩm Nhị Nha cảm thấy ca ca thay đổi, không còn là kiểu hung dữ ỷ mạnh hiếp yếu, mà giống như một ngọn núi lớn, mang lại cảm giác an toàn khó nói thành lời.
Đột nhiên nàng thấy, có một người ca ca thật sự rất tốt.
Dù người ca ca này thực chất là nữ.
Thẩm Nhị Nha nghiêm túc gật đầu: "Ca, muội hiểu rồi."
Thẩm Thanh Việt mua tổng cộng ba mươi cân đồ, không thể đi bộ về thôn Thanh Thủy, liền bỏ ra bốn văn thuê xe bò về nhà.
Vừa đẩy cửa vào sân. Lưu Thúy Hoa bước nhanh ra đón, đầy mong đợi hỏi Thẩm Nhị Nha: "Nhị Nha, hôm nay đồ thêu bán được bao nhiêu tiền?"
Thẩm Nhị Nha lấy túi tiền ra, do dự có nên lấy tiền Thẩm Thanh Việt cho ra không, thì túi tiền đã bị Lưu Thúy Hoa giật lấy.
"Bảo ngươi lấy tiền bán đồ thêu ra mà còn chần chừ cái gì." Lưu Thúy Hoa mở túi, tiền bạc rơi lách tách xuống bàn. Năm miếng bạc trắng sáng đặc biệt nổi bật. Lưu Thúy Hoa nhặt một miếng lên, cắn thử, lập tức mừng rỡ:
"Bạc thật!"
Một lát sau, bà nghi hoặc nhìn Thẩm Nhị Nha: "Nhị Nha, đồ thêu dễ bán vậy sao? Có thể bán được năm lượng bạc?"
Thẩm Nhị Nha thành thật đáp: "Năm miếng bạc này là ca ca cho con."
Ánh mắt Lưu Thúy Hoa chuyển sang Thẩm Thanh Việt, buột miệng nói ra suy nghĩ trong lòng, nhất thời quên cả cách xưng hô: "Cẩu Đản, tiền này ở đâu ra? Không phải đi trộm cướp đấy chứ?"
"Dù cô phụ ngươi là bộ đầu, nhưng làm chuyện trộm gà bắt chó, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, ngươi không thể hồ đồ đâu! "
Thẩm Thanh Việt có chút bất lực, chẳng lẽ không thể nghĩ nàng theo hướng tốt sao? Hình tượng ác bá của nguyên chủ quả nhiên ăn sâu vào lòng người.
"Bạc là con bàn chuyện làm ăn với Vương Hữu Tài kiếm được, tuyệt đối trong sạch, mọi người cứ yên tâm."
Nói xong, nàng đưa túi tiền trên người cho Lưu Thúy Hoa: "Mười hai lượng bạc này người cầm dùng trước, đợi con kiếm thêm sẽ đưa nữa. Tiền của Nhị Nha, người đừng lấy."
Lưu Thúy Hoa khó tin nhìn bạc trong tay. Đứa con gái ác bá không học hành của bà, vậy mà biết kiếm tiền?
Hơn nữa còn không tiêu xài hoang phí cho bản thân!
Còn đưa cho bà?
"Nhị Nha, véo ta một cái." Lưu Thúy Hoa ngây người nói.
Thẩm Nhị Nha nhẹ nhàng véo tay bà.
Lưu Thúy Hoa đau đến hít một hơi, sau đó vui mừng như trúng vận may: "Đau! Ta không phải đang mơ!"
Thẩm Thanh Việt nhìn phản ứng của hai người, cười lắc đầu, đưa tay vén tấm vải phủ trên giỏ tre: "Đây là những thứ hôm nay con mua, tối nay con muốn ăn thịt kho!"
Từ khi xuyên không đến giờ, bữa nào cũng ăn chay, miệng nhạt đến phát chán.
Cuối cùng cũng có thể ăn một bữa thịt ra hồn!
Ánh mắt Lưu Thúy Hoa lập tức sáng rực, kích động lấy từng món trong giỏ ra: "Có đường đỏ, gạo trắng, bột mì… Còn mua cả miếng thịt lớn thế này, ít nhất cũng mười cân! Còn có bốn đôi giày vải, bốn tấm vải bông!"
Bà vuốt ve tấm vải mềm mại, yêu thích không buông tay.
Thẩm Nhị Nha lấy ra hai gói giấy dầu từ giỏ: "Ở đây còn có bánh bao thịt và bánh ngọt ca mua."
Năm đói kém kiếm tiền khó khăn, tiêu xài như vậy, có bao nhiêu bạc cũng hết.
Lưu Thúy Hoa do dự nhìn Thẩm Thanh Việt: "Thanh Việt, con mua toàn đồ tốt… có phải hơi xa xỉ không?"
Thẩm Thanh Việt không muốn có tiền mà vẫn sống khổ, một câu dứt khoát chặn hết mọi lời: "Tiền con kiếm, con quyết, đồ đã mua rồi, người cứ sắp xếp là được.”
Lưu Thúy Hoa không dám nói thêm. Cẩu Đản vốn không phải người hiếu thuận, trong ngoài đều là ác bá! Nhỡ sau này kiếm được tiền mà chỉ lo hưởng thụ thì sao?
Bây giờ nàng biết nghĩ cho gia đình, đã là rất tốt rồi.
Lưu Thúy Hoa nhanh chóng sắp xếp công việc: "Nhị Nha, con thêu giỏi, lại tỉ mỉ, bốn tấm vải này giao cho con, may cho mỗi người trong nhà hai bộ quần áo."
"Hôm nay, nương tự tay xuống bếp, làm thịt kho cho các con!"
Thẩm Nhị Nha nhận vải, nhẹ giọng đáp: "Mấy ngày tới con sẽ thức khuya một chút, sớm may xong quần áo mới."
Thà làm vợ nhà nghèo, quyết không làm thiếp nhà giàu.
Huống chi, Vương tú tài cũng chẳng phải người quyền quý gì.
Chỉ cần bận rộn hơn một chút, nàng nhất định sẽ quên được hắn…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


