Thẩm Thanh Việt nhìn thấu tiểu tâm tư của Thẩm Đại Bưu, khóe môi nhếch lên cười như không cười, hào phóng chia ra một nửa tiền đồng: "Con xưa nay nói lời giữ lời, phần này thuộc về cha."
Thẩm Đại Bưu mừng rỡ đón lấy tiền.
"Không uổng công cha thương con. Có nghía khí lắm!" Thẩm Đại Bưu cố ý nhấn mạnh: "Đợi chỗ thịt lợn rừng còn lại bán hết, con cũng phải chia cho cha một nửa."
"Được." Thẩm Thanh Việt lời lẽ dứt khoát, sực nhớ ra điều gì, nàng chợt nói: "Ngoại trừ nhị phòng Lâm gia và Hứa gia, các hộ trong thôn đều đã mua thịt."
"Lâm Hy Nhi nhà họ Lâm rất cảnh giác với con, không mua là chuyện thường."
"Nhà họ Hứa vốn không có hiềm khích gì lớn với nhà họ Thẩm, họ không mua thịt chỉ có một khả năng, đó là nghèo đến mức không đào đâu ra nổi hai mươi hai văn tiền."
Thẩm Đại Bưu vừa chạm tay vào tiền, hồn vía đã bay tới sòng bạc, thờ ơ đáp: "Năm đói kém, không có tiền là chuyện thường, chết đói cũng chẳng lạ gì, mặc kệ họ đi."
Thẩm Thanh Việt trầm ngâm một lát, đi vào bếp cắt hai cân thịt, lại lấy túi vải bố đựng ba cân gạo thô, đi về phía nhà họ Hứa.
Cổng nhà họ Hứa đang mở toang.
Thẩm Thanh Việt đứng ở cửa, gọi vọng vào trong: "Hứa thẩm có nhà không?"
Hứa thẩm từ trong nhà bước ra, thân hình gầy trơ xương tưởng chừng gió thổi là đổ, bà nhìn thấy Thẩm Thanh Việt liền lộ vẻ đề phòng: "Ngươi có chuyện gì? Nếu Tam Lang nhà ta làm ngươi không vừa ý, xin ngươi đại nhân đại lượng tha cho nó."
Hứa Tam Lang đi khập khiễng ra khỏi nhà, chắn trước mặt Hứa thẩm, giận dữ nhìn Thẩm Thanh Việt: "Ta căn bản không hề đắc tội ngươi, ngươi đến nhà ta làm gì?"
Nguyên chủ là ác bá có tiếng khắp vùng. Phản ứng của người nhà họ Hứa cũng không có gì lạ.
Thẩm Thanh Việt đặt thịt và gạo lên bàn, thẳng thắn nói: "Hai năm trước, Tam Lang đi chậm cản đường ta, ta có đá hắn một cái, hai cân thịt và chỗ gạo thô này coi như bồi lỗi."
Nói xong, nàng xoay người rời khỏi sân.
Người nhà họ Hứa nhìn nhau trân trân, mặt đầy vẻ không tin nổi. Thẩm Thanh Việt từng bắt nạt rất nhiều người, nhưng chưa bao giờ thấy hắn vác mặt đến xin lỗi.
Hứa Tam Lang sợ "chồn chúc Tết gà", chắc chắn không có ý tốt, lo lắng: "Nương, thịt này có độc không?"
Hứa thẩm nhìn miếng thịt, nuốt nước bọt ừng ực.
"Trong nhà đã cạn lương thực, làm ma no vẫn tốt hơn làm ma đói." Hứa thẩm xách thịt và gạo lao thẳng vào bếp: "Nương đi nấu cơm ngay đây."
...
Ngày hôm sau, Thẩm Thanh Việt cùng Thẩm Đại Bưu đẩy xe gỗ vào huyện bán thịt lợn. Đi hơn nửa canh giờ mới tới nơi, chân mỏi nhừ cả ra. Không có phương tiện đi lại thật sự bất tiện. Đợi kiếm được bạc, nhất định phải mua một chiếc xe bò.
Một lát sau, đại cô nhanh chạy ra đón, hỏi han Thẩm Thanh Việt đủ điều.
"Sao trên trán con có vết lằn thế này? Lại đánh nhau à?" Đại cô lo lắng: "Con cũng lớn rồi, không được hành sự lỗ mãng như vậy."
Thẩm Thanh Việt sờ trán, khẽ giải thích: "Không phải đánh nhau, chỉ là không cẩn thận va vào đá, vết thương nhỏ thôi, vài ngày nữa là hết."
Nàng đã mua thuốc trong hệ thống để bôi, sẽ không để lại sẹo.
Đại cô nghe không phải đánh nhau mới hơi yên tâm, sau đó cẩn thận liếc nhìn sau lưng, hạ thấp giọng bảo: "Hôm nay dượng con ở nhà, không tiện mời con vào."
Nói đoạn, bà móc từ trong ống tay áo ra hai miếng bạc vụn, nhét vào tay nàng: "Hai lượng bạc này cô lén dành dụm được, con cầm lấy mà tiêu, đừng để dượng biết."
Thẩm Thanh Việt dở khóc dở cười, đại cô đúng là kiểu người chuyên "tiếp tế cho nhà mẹ đẻ". Thường xuyên giấu Trương bộ đầu tiếp tế cho nhà mẹ đẻ. Nếu không phải Thẩm Đại Bưu nghiện bạc, Thẩm Thanh Việt tiêu xài hoang phí, nhà họ Thẩm chẳng đến nỗi thảm thế này.
Nói đi cũng phải nói lại, hành động này của đại cô không làm gia đình nảy sinh mâu thuẫn mới lạ.
Thẩm Thanh Việt vội đẩy bạc lại: "Đại cô, hiện tại con đang dư dả, không cần bạc của cô."
"Cô nhìn này! Con còn mang thịt cho cô nữa."
"Thịt này... cho cô sao?" Đại cô kinh ngạc, sau đó là lo lắng sâu sắc: "Đại điệt tử, thịt đâu ra vậy? Không phải đi cướp đấy chứ? Dù dượng con là bộ đầu, che chở được một hai lần nhưng không bảo vệ con cả đời được đâu."
"Hiện giờ dượng con đang có ác cảm với nhà họ Thẩm, không cho cô tiếp xúc với mọi người."
"Về sau, đại cô có muốn giúp cũng sợ khó lòng giúp được nhiều."
Hình tượng ác bá của nguyên chủ đã bám sâu, không trách đại cô nghi ngờ. Thẩm Thanh Việt vỗ ngực bảo đảm: "Thịt lợn rừng là con lên núi săn được, không phải trộm, đại cô cứ yên tâm nhận lấy."
Đại cô bán tín bán nghi, mãi không dám nhận. Đúng lúc này, trong nhà vang lên giọng nam nhân nghiêm nghị.
"Đã tới rồi thì vào nhà đi, đừng đứng ở cửa."
Đại cô kéo tay áo nàng, nói nhỏ: "Lát nữa gặp dượng, con bớt nói lại, kẻo lão nóng tính lên lại mắng cho một trận."
Thẩm Thanh Việt trao cho đại cô cái nhìn trấn an, bước qua ngưỡng cửa, băng qua sân vào nhà chính.
Trương bộ đầu thấy nàng xách thịt, mắt hiện lên tia kinh ngạc. Cha con nhà họ Thẩm không chỉ keo kiệt mà còn mặt dày, cậy quan hệ với lão mà không ít lần ra ngoài cậy thế hiếp người. Mỗi lần đến nhà không những không mang quà mà còn vơ vét đồ mang về. Lần này tới lại mang thịt! Trông chừng phải tới năm cân.
Trương bộ đầu hừ một tiếng, nói thẳng: "Nói đi, tìm ta có chuyện gì?"
Nếu chuyện không lớn, lão sẽ giúp nốt lần này. Trương bộ đầu sợ nhà họ Thẩm dây dưa mãi, bèn bổ sung một câu: "Đây là lần cuối cùng."
Thẩm Thanh Việt sờ mũi. Phản ứng của Trương bộ đầu chắc chắn là lầm tưởng nàng có chuyện cầu cạnh.
Nàng thở dài trong lòng, giải thích ngắn gọn: "Hôm qua con lên núi săn được lợn rừng, hôm nay đặc biệt mang biếu dượng một ít, bao năm qua cảm ơn dượng đã quan tâm nhà họ Thẩm."
Trương bộ đầu nhíu mày, không đúng! Ý định của Thẩm Thanh Việt không thể đơn giản như vậy!
"Nói đi, rốt cuộc ngươi gây ra họa lớn gì rồi?" Trương bộ đầu nghĩ tới chuyện gì đó, bỗng đập bàn một cái rầm: "Chẳng lẽ ngươi gây ra án mạng rồi?"
Thẩm Thanh Việt vô ngữ, độ tín nhiệm của nàng kém đến thế sao? Chỉ đơn thuần là mang thịt tới biếu, vậy mà bị nghi là dính án mạng?
Ai hiểu được tâm trạng nàng lúc này chứ?
Nàng thực sự không giải thích nổi, đành cáo từ: "Dượng nghĩ nhiều quá, con không phải loại không biết chừng mực. Cha con còn đang bán thịt ở phố sau, con qua xem thế nào, không làm phiền dượng nữa."
Nói xong, nàng đứng dậy ra cửa.
"Chờ đã." Trương bộ đầu chợt gọi giật lại.
"Dượng có việc gì ạ?" Thẩm Thanh Việt quay đầu.
Trương bộ đầu nghiêm mặt nhắc nhở: "Dạo gần đây trong thành có một nhóm người đang âm thầm tìm chủ nhân một miếng ngọc bội, lai lịch không nhỏ đâu. Ngươi cứ an phận một chút, đừng gây chuyện, kẻo mất mạng như chơi."
Thẩm Thanh Việt không phải kẻ thích lo chuyện bao đồng, chuyện tìm người chắc chẳng liên quan gì tới mình, nhưng vì Trương bộ đầu có lòng nhắc nhở, nàng vẫn lễ phép đáp: "Dượng yên tâm, bình thường con không gây sự đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
