Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Đến Đất Lưu Đày, Tôi Dùng Mỹ Thực Thuần Hóa Chư Vị Ác Thần Chương 3.1: Khai Hoang Trên Mảnh Đất Chết

Cài Đặt

Chương 3.1: Khai Hoang Trên Mảnh Đất Chết

Đêm đầu tiên ở Vùng Đất Chết dài lê thê, lê thê đến mức cô cảm giác như thời gian đã quên mất mình, cuộn tròn trong cái khoảnh khắc tăm tối vô tận.

Không gian xung quanh cô chỉ còn lại màu xám khói và bóng tối bủa vây, đôi khi tiếng gió rít qua các khe đá vang lên như tiếng cười khẽ của những linh hồn lạc lối. Mùi đất ẩm mốc, hòa lẫn mùi xương khô bay ra từ những đống xác trơ trọi khiến cô run rẩy.

Cô không dám nhắm mắt thật sự, cũng không dám chìm sâu vào giấc ngủ. Mỗi cơn gió lùa vào hang đều khiến cô co rúm, tưởng như nó sẽ xé toạc cơ thể.

Cô cuộn mình trên tảng đá bằng phẳng duy nhất mà cô tìm thấy trong phạm vi sợi xích cho phép, cố gắng giữ khoảng cách tối đa với đống xương trắng rợn người phía xa.

Vết thương trên vai vẫn âm ỉ đau, cộng với cái lạnh thấu xương từ vách đá, khiến cô chỉ vừa nhắm mắt là lập tức bị những cơn ác mộng quật ngã.

Trong giấc mơ, cô thấy mình bị chôn vùi dưới lớp đất cằn cỗi, bầy xác chết ngóc đầu nhìn cô với ánh mắt trống rỗng, và cô cảm giác như mình sắp tan biến thành một phần của đất lạnh.

Đêm qua, trong khi mọi thứ xung quanh dường như đang cố gắng nuốt chửng cô, cô đã lén lấy một ít nước Linh Tuyền để rửa sạch vết thương, băng bó tạm bằng mảnh vải xé từ áo blouse.

Vết cào trên vai giờ đã ngừng chảy máu, các mép da bắt đầu khép lại, mang đến một chút yên tâm. Có lẽ, cô thầm nghĩ, đây là may mắn, hoặc là… Phép màu từ Linh Tuyền.

Khi ánh sáng xám xịt đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi vào hang, cô mới đủ can đảm mở mắt, và nhìn thấy…

Ngân Phong đã về.

Con Sói Bạc khổng lồ, thân hình phủ ánh bạc lấp lánh như băng, bước vào hang, mang theo một luồng khí lạnh sắc bén và mùi máu tanh nồng đặc trưng.

Trong miệng nó ngậm một con thú gì đó trông giống thỏ, nhưng to bằng con chó becgie, lông xám tro, và đôi răng cửa dài sắc nhọn như thể vừa rèn trong bóng tối.

Con thú bị ném xuống trước mặt cô với một âm thanh "bịch!" rõ ràng, còn thoi thóp, máu tươi loang ra, nhuộm đỏ một mảng đất trước hang.

Cô lùi lại một bước, đôi tay run lên không kiểm soát. Hình ảnh ấy khiến cô nghẹn lời.

Con Sói Bạc biến đổi, trở lại hình dạng người.

Anh đứng đó, trần truồng, dáng điệu ung dung, như thể việc bước vào hang đầy xương xác là chuyện bình thường nhất trên đời.

Anh ngồi xuống đống cỏ khô, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quan sát, hất hàm về phía cô:

“Ăn đi.”

Cô nhìn xuống con thỏ đang giãy giụa, rồi nhìn anh, mặt tái mét.

“Ăn… Ăn sống sao?”

“Chứ sao?” Anh cau mày, giọng không có chút kiêng nể: “Không ăn thì chết đói. Ở đây không có ai nấu cơm đâu.”

Cô nuốt khan, cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô hiểu bản năng sinh tồn của thú nhân, biết họ ăn thịt sống như chuyện hiển nhiên, nhưng cô là con người văn minh, dạ dày và tâm trí cô không thể chấp nhận thứ này.

Cô hình dung tới ký sinh trùng, vi khuẩn và cả sự đau đớn sau khi tiêu hóa thứ thịt tươi sống.

“Tôi… Tôi cần lửa. Tôi cần nấu chín nó.” Giọng cô run run, nhưng cố gắng tỏ ra kiên quyết.

“Phiền phức.” Anh lầm bầm, nhưng đôi mắt vẫn liếc cô một cái, chứa đựng sự cân nhắc. Nếu cô ăn bừa rồi chết bệnh, nguồn nước Linh Tuyền quý giá sẽ bị lãng phí và anh không muốn mất đi “bình thuốc” này.

Anh đứng dậy, bước ra cửa hang. Dáng đi của anh uyển chuyển nhưng đầy sức mạnh. Anh cúi người, móng tay sắc bén quẹt mạnh vào vách đá.

Tia lửa bắn ra lách tách, rơi xuống đống cành khô vừa được anh đá vào, và chớp mắt, ngọn lửa bùng lên, chiếu sáng cả hang động với ánh vàng ấm áp giữa cái lạnh tê buốt.

Cô tròn mắt, bất ngờ. Anh biết tạo lửa sao? Hóa ra thú nhân không hoàn toàn mông muội như cô nghĩ.

Cô rút con dao găm quân dụng ra khỏi bao, ánh lưỡi dao sáng loáng phản chiếu những tia sáng yếu ớt từ cửa hang, bắt đầu xử lý con thỏ đang nằm bất động.

Tay cô, nhỏ nhắn nhưng chắc chắn, cử động tự tin, thoăn thoắt, nhịp điệu rõ ràng của từng đường cắt, từng vết chém. Dù là Tiến sĩ Thực vật học, nhưng những khóa huấn luyện sinh tồn mà cô từng trải qua giờ đây mới thật sự phát huy tác dụng.

Cô không cần lý thuyết hay sách vở; mọi thứ nằm ở kỹ năng, ở bản năng mà cô rèn luyện bằng mồ hôi, bằng quyết tâm.

Sói bạc Ngân Phong nằm nghiêng trên đống cỏ cứng, khuỷu tay chống lên đầu, đôi mắt vàng kim lười biếng nhưng tinh tường quan sát từng cử chỉ của cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc