Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khoảng cách đột ngột bị kéo gần khiến Tô Mộc cứng người. Đôi mắt vàng kim của anh nhìn thẳng vào cô, ánh nhìn sắc bén như muốn xé toạc mọi lớp phòng bị, lột trần từng suy nghĩ sâu kín nhất.
“Nhưng tôi không quan tâm cô là thứ gì.” Anh nói, giọng trầm xuống: “Tôi chỉ quan tâm… Cô có giá trị hay không.”
Bàn tay to lớn của anh bất ngờ vươn ra, túm lấy cổ tay cô.
“Á!” Tô Mộc hoảng hốt kêu lên, theo phản xạ vùng vẫy.
“Im.” Anh quát khẽ.
Lực tay anh mạnh đến mức khiến cô không thể nhúc nhích. Anh kéo cổ tay cô lại gần, cúi đầu, mũi khẽ chạm vào làn da nơi mạch máu đang đập dồn dập. Hơi thở nóng rực của anh phả lên cổ tay cô, mang theo mùi máu và sắt gỉ.
“Máu của cô…” Anh hít một hơi thật sâu, giọng trầm hẳn xuống: “… Rất dễ chịu.”
Cả người Tô Mộc nổi da gà.
Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra mình không phải là con tin, cũng không phải đối tượng thẩm vấn mà là nguồn tài nguyên. Một thứ có thể bị vắt kiệt bất cứ lúc nào.
“Khoan đã!” Cô bật thốt lên, tim đập loạn xạ. Một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên trong đầu.
“Anh… Anh đang rất đau, đúng không? Do thứ chất độc màu đen đó.”
Anh khựng lại.
Ánh mắt vàng kim tối sầm, lóe lên tia nguy hiểm rõ rệt: “Thì sao?”
“Tôi có cách giúp anh giảm đau tốt hơn việc uống máu tôi.” Tô Mộc nói nhanh, sợ anh đổi ý. “Máu của tôi có hạn. Uống hết tôi sẽ chết và anh cũng mất luôn thứ có thể áp chế Ám Khí. Nhưng tôi có thứ khác.”
Cô run rẩy thò tay vào ba lô.
Khoảnh khắc chai nước được lấy ra, nắp vừa mở, một mùi hương thanh khiết lan tỏa trong không khí. Trong veo, mát lành, như một dòng suối sống chảy giữa vùng đất mục ruỗng này. Nó lấn át mùi hôi thối của dòng suối cạn, lấn át cả mùi máu và Ám Khí.
Đồng tử anh co rút mạnh.
Anh giật phắt chai nước từ tay cô, đưa lên mũi ngửi, vẻ mặt lần đầu tiên xuất hiện sự chấn động không thể che giấu.
“Thủy Tinh Khiết?” Giọng anh trầm xuống, mang theo sự kinh ngạc thật sự: “Thứ này chỉ có trong Điện Thờ.”
Không chờ cô trả lời, anh ngửa cổ, uống một ngụm lớn.
Dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, như một mạch suối sống len lỏi giữa sa mạc khô cằn.
Chỉ trong khoảnh khắc, cảm giác nóng rát như bị lửa thiêu đốt trong kinh mạch anh lập tức dịu đi. Cơn đau vốn bám riết lấy từng thớ thịt, từng khúc xương suốt ba năm trời rút lui như thủy triều khi trăng tàn. Những tiếng gào thét hỗn loạn, điên cuồng vốn vang vọng không ngừng trong đầu anh bỗng im bặt, tựa như có một bàn tay vô hình thô bạo bóp nghẹt chúng.
Thế giới trước mắt anh trở nên rõ ràng đến đáng sợ.
Không còn mờ đục. Không còn rung lắc. Không còn cảm giác bị Ám Khí kéo lê giữa ranh giới sống chết.
Ngân Phong thở hắt ra một hơi dài.
Hơi thở ấy nặng nề, sâu và mang theo sự khoái cảm thuần túy của sinh tồn—thứ cảm giác mà anh đã quên mất từ rất lâu rồi.
Ba năm.
Ba năm sống trong địa ngục, ngày ngày bị Ám Khí gặm nhấm, bị bản năng thú tính cắn xé, bị điên loạn đẩy đến bờ vực mất kiểm soát. Và giờ đây, chỉ nhờ một ngụm nước, anh lại cảm nhận được thứ gọi là tỉnh táo.
Là tỉnh táo thật sự.
Anh cúi đầu nhìn chai nhựa rỗng trong tay, rồi chậm rãi ngẩng lên nhìn Tô Mộc.
Ánh mắt ấy đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn là ánh nhìn của kẻ săn mồi đang cân nhắc bữa ăn.
Không còn là sự thèm khát bản năng đối với mùi máu.
Mà là ánh nhìn của một kẻ vừa phát hiện ra thứ thuộc về mình.
Một thứ không thể thay thế.
“Cô còn bao nhiêu thứ này?” Anh hỏi, giọng trầm xuống, bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Không phải câu hỏi.
Là mệnh lệnh.
Tô Mộc cảm nhận rõ ràng sự biến hóa trong ánh mắt ấy. Cô hiểu, nếu trả lời sai, thứ đang chờ cô không phải là cái chết nhanh gọn, mà là việc bị giữ lại theo cách tàn nhẫn hơn rất nhiều.
“Tôi…” Cô hít sâu một hơi: “Tôi có thể tìm được nó.”
Ánh nhìn sắc bén lướt qua từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô—nhịp thở, sự run rẩy nơi đầu ngón tay, ánh sáng cố giữ bình tĩnh trong đôi mắt.
Anh không hoàn toàn tin.
Nhưng chai nước rỗng trong tay anh là bằng chứng không thể phủ nhận.
“Được.” Anh đứng thẳng dậy.
Bàn tay anh siết chặt, chiếc chai nhựa mỏng manh phát ra tiếng rắc khô khốc rồi bị bóp nát hoàn toàn.
“Chúng ta làm một giao dịch.”
Anh cúi xuống nhìn cô từ trên cao, giọng nói không mang theo chút cảm xúc thừa thãi nào.
“Tôi bảo vệ cái mạng nhỏ của cô khỏi đám quái vật ngoài kia.”
“Đổi lại…”
Ánh mắt anh tối lại.
“Cô thuộc về tôi.”
“Nước của cô. Máu của cô.”
“Tất cả đều là của tôi.”
Tô Mộc siết chặt nắm tay.
“Tôi đồng ý.” Cô nói, không chần chừ: “Nhưng tôi không phải nô lệ. Tôi là người cộng tác.”
Ngân Phong bật cười khẽ.
Tiếng cười trầm thấp, ngắn ngủi, mang theo sự khinh miệt quen thuộc của kẻ mạnh.
“Hừ. Mạnh miệng.” Anh không buồn tranh cãi thêm về danh phận: “Kẻ yếu không có quyền định nghĩa mối quan hệ.”
Nói rồi, anh cúi xuống, một lần nữa nhấc bổng cô lên vai.
Không hề hỏi ý kiến.
“Đi thôi.” Anh nói: “Về nhà mới của cô.”
Lần này, anh không chạy điên cuồng như trước. Bước chân vẫn nhanh, vẫn vững, nhưng lực xóc nảy đã được kiềm chế. Tô Mộc nhận ra, trong nhận thức của anh, cô đã được xếp vào loại tài sản cần bảo quản.
Khoảng nửa giờ sau, họ dừng lại trước một vách núi đá dựng đứng, đen ngòm như miệng của một con thú khổng lồ.
Trên vách đá chi chít những hang động lớn nhỏ, đen sâu hun hút.
Ngân Phong leo lên vách đá bằng những động tác gọn gàng, dứt khoát, thân thể nặng nề mà linh hoạt một cách phi lý. Chẳng mấy chốc, anh đã đứng trước một hang động lớn nằm lưng chừng núi.
“Đến rồi.”
Anh thả cô xuống.
Tô Mộc vừa đứng vững đã lập tức bị mùi hôi thối ập vào mặt.
Hang động rộng, nhưng bẩn đến mức khiến dạ dày cô quặn thắt. Ở góc hang là một đống xương trắng hếu chất chồng xương thú và có những đoạn hình dáng quen thuộc đến đáng sợ. Lông thú rụng vương vãi khắp nơi, rác rưởi, phân dơi, dấu vết máu khô đọng lại trên nền đá.
Không có giường.
Chỉ có một đống cỏ khô mốc meo bị ép sát vào vách trong cùng.
“Đây là… Nhà của anh sao?” Tô Mộc nhăn mũi, cố nuốt cơn buồn nôn.
“Sao?” Ngân Phong bước vào, thản nhiên ngồi xuống đống cỏ.
“Cô chê à?”
Anh với tay, kéo ra từ vách đá một sợi xích sắt to tướng.
“Lại đây.”
“Để làm gì?” Tô Mộc lùi lại, linh cảm xấu dâng lên.
“Để cô không chạy lung tung mà chết.” Anh nói dửng dưng: “Hoặc để lũ khác không trộm mất đồ của ta.”
Anh không chờ cô phản ứng.
Chỉ trong chớp mắt, anh đã xuất hiện trước mặt cô, tóm lấy cổ chân phải.
Cạch.
Âm thanh kim loại lạnh lẽo vang lên trong hang.
Tô Mộc bàng hoàng nhìn chiếc vòng sắt đen sì khóa chặt lấy cổ chân mình. Sợi xích dài khoảng năm mét, vừa đủ để cô di chuyển trong nửa hang, vừa đủ để không thể thoát.
“Anh xích tôi như chó sao?” Cô run lên vì tức giận.
“Chó?” Ngân Phong nhướng mày: “Ở đây chó là món ăn.”
Anh đứng dậy, giọng lạnh tanh.
“Cô có giá trị hơn chó.”
“Ở yên đó. Ta đi kiếm thứ gì cho cô ăn. Đừng chết đói.”
Nói xong, ánh sáng bạc lại bùng lên. Thân người cao lớn biến thành con Sói Bạc khổng lồ, nhảy vọt khỏi hang, nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Trong hang động, chỉ còn lại Tô Mộc.
Một mình.
Với sợi xích lạnh trĩu trên chân, mùi hôi thối bao quanh, và bóng tối nặng nề đè ép lên lồng ngực.
Cô ngồi sụp xuống, ôm lấy đầu gối. Nước mắt trào ra không kịp ngăn lại.
Nhưng rất nhanh, cô đưa tay chạm vào chiếc vòng sắt.
Lạnh.
Nặng.
Nhưng thật.
Ánh mắt cô dần trở nên kiên định.
“Được rồi, Ngân Phong.” Cô thì thầm: “Anh muốn nuôi thú cưng sao?”
Khóe môi cô cong lên một nụ cười mỏng.
“Vậy thì chờ xem… Ai mới là người thuần hóa ai.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







