Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên cạnh giếng là một kho chứa nhỏ, sắp xếp ngay ngắn, nơi cất giữ hàng nghìn loại hạt giống mà cô đã dành cả thanh xuân để thu thập, lai tạo, bảo tồn.
Không gian vẫn còn.
Nước sạch vẫn còn.
Hạt giống vẫn còn.
“Tạ ơn trời đất…”
Một hơi thở dài run rẩy thoát ra khỏi môi Tô Mộc. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, cô cảm thấy tim mình thôi đập loạn.
Chỉ cần còn những thứ này là cô chưa chết.
Dù đây là thế giới nào, dù đất đai có nhiễm độc đến đâu, chỉ cần có thể trồng trọt, chỉ cần có thể cải tạo, cô nhất định sẽ sống sót.
Nhưng hy vọng, ở nơi này, là thứ mong manh hơn cả sương sớm.
“Rắc…”
Âm thanh khô khốc vang lên phía sau lưng.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức nếu ở bất kỳ nơi nào khác, có lẽ sẽ bị bỏ qua. Nhưng giữa không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ này, nó lại vang lên rõ ràng, sắc lạnh, như một nhát dao rạch thẳng vào thần kinh.
Tô Mộc lập tức cứng đờ.
Mồ hôi lạnh túa ra, thấm ướt sống lưng. Bản năng sinh tồn gào thét trong đầu cô - một thứ gì đó đang nhìn cô. Không phải ánh mắt tò mò. Không phải sự dò xét.
Mà là ánh nhìn của kẻ săn mồi.
Không khí xung quanh như bị nén chặt, đặc quánh lại, áp lực vô hình đè xuống vai cô, khiến từng hơi thở trở nên nặng nề. Tô Mộc từ từ, từng chút một quay đầu lại, động tác chậm đến mức chính cô cũng nghe thấy tiếng tim mình đập trong tai.
Tay phải vô thức siết chặt cán dao găm giấu bên hông.
Từ trong màn sương xám bẩn đục, hai đốm sáng đỏ rực dần hiện ra.
Chúng không đứng yên.
Chúng nhìn cô.
Hai đốm lửa đỏ như máu, lơ lửng trong không trung, không có lòng trắng, không có đồng tử. chỉ có màu đỏ thuần túy của sát ý và hủy diệt.
Rồi chủ nhân của ánh nhìn ấy bước ra khỏi sương mù.
Tô Mộc ngừng thở.
Đồng tử co rút dữ dội, như thể toàn bộ thế giới trước mắt chỉ còn lại hình ảnh ấy.
Một con sói.
Nhưng gọi nó là sói… Là xúc phạm loài sói.
Sinh vật trước mắt cô to lớn đến mức phi lý, thân hình như một cỗ chiến xa sống, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da căng cứng. Bộ lông bạc vốn nên là biểu tượng của uy nghi và cao quý, giờ đây lại bết dính bùn đất, máu khô, cùng những mảng dịch nhầy đen kịt tỏa ra mùi hôi tanh nồng nặc.
Trên cơ thể đồ sộ ấy, vô số vết thương lở loét há miệng, sâu đến mức lộ ra cả xương trắng. Nhưng điều khiến người ta rùng mình nhất không phải là vết thương mà là những luồng khí đen đặc sệt, như khói độc, đang không ngừng tràn ra từ đó, quấn quanh thân thể nó.
Ám Khí.
Cái tên ấy bật lên trong đầu Tô Mộc như một bản án.
Thứ tà vật đã hủy diệt đại lục này.
Thứ biến sinh linh thành quái vật.
Thứ khiến đất đai màu mỡ hóa thành tử địa.
Và sinh vật trước mắt cô… Là Kẻ Nhiễm Độc giai đoạn cuối.
Một cỗ máy giết chóc không còn lý trí.
“Grào!”
Tiếng gầm vang lên, rung chuyển cả mặt đất dưới chân. Những thân cây khô xung quanh run rẩy, bụi đất rơi lả tả. Hàm răng nanh sắc nhọn như lưỡi dao cạo lộ ra, dài đến đáng sợ, nước dãi nhỏ xuống hòa lẫn với máu đen, bốc mùi tanh tưởi.
Ánh mắt nó khóa chặt lấy Tô Mộc.
Không phải nhìn người.
Mà là nhìn thức ăn.
“Chạy!”
Mệnh lệnh duy nhất gào thét trong đầu cô.
Tô Mộc quay phắt người, dốc cạn sức lực lao đi. Cô không biết mình đang chạy về đâu. Không có phương hướng. Không có kế hoạch. Chỉ có một ý nghĩ duy nhất là phải rời xa sinh vật kia.
Nhưng con người, dù có ý chí đến đâu cũng không thể chạy nhanh hơn bản năng săn mồi của một mãnh thú biến dị.
“Vút!”
Không khí bị xé toạc.
Móng vuốt sắc như lưỡi liềm xé toạc áo khoác, rạch thẳng vào da thịt. Lực đánh khủng khiếp hất văng Tô Mộc ra xa. Cô lăn lộn trên nền đất cứng, đá dăm cào rách da, hơi thở vỡ vụn trong cổ họng.
“A!”
Tiếng hét bị xé nát bởi đau đớn.
Máu tuôn ra, nóng hổi, nhuộm đỏ vai áo, nhỏ giọt xuống nền đất đen, lập tức bị hấp thụ, như thể đất đai nơi này đang đói khát.
Mùi máu lan tỏa.
Ngọt.
Tươi.
Tô Mộc nằm sấp, hơi thở đứt quãng. Cô cố gắng ngẩng đầu, nước mắt trào ra không kìm được. Trước mặt cô, con sói đã đứng đó. Bóng dáng khổng lồ của nó che khuất cả bầu trời xám xịt.
Nó cúi đầu.
Cái mõm đầy mùi hôi thối và máu tanh ghé sát khuôn mặt cô. Hơi thở nóng rực phả lên làn da, mang theo cảm giác tử vong cận kề.
Tô Mộc nhắm mắt.
Chờ đợi cái chết.
Nhưng…
Một giây.
Hai giây.
Hàm răng kia không cắn xuống.
“Hít… Hít…”
Tiếng hít ngửi vang lên.
Con sói khựng lại.
Đôi mắt đỏ ngầu dao động dữ dội.
Mùi máu này…
Đối với Ngân Phong - Huyết Lang Vương đang trong cơn cuồng hóa, máu là chất xúc tác của điên loạn. Nhưng mùi máu của sinh vật dưới chân anh lại khác.
Thanh khiết.
Ngọt lành.
Giống như một dòng suối thánh tẩy.
Cơn đau đầu tra tấn anh suốt ba năm bỗng chốc dịu đi.
Anh khát khao.
Anh liếm.
Ánh sáng xanh nhạt lóe lên.
Ám khí tan rã.
Anh nhìn xuống.
Một kho báu.
Không được giết.
Ý niệm ấy trỗi dậy trong đầu Ngân Phong như một mệnh lệnh khắc sâu vào xương tủy, mạnh mẽ hơn cả cơn cuồng bạo đang gào thét trong huyết mạch anh.
Phải giữ lại.
Anh cúi thấp đầu, hơi thở nặng nề phả xuống thân thể nhỏ bé đang run rẩy dưới móng vuốt. Một giây do dự ngắn ngủi rồi bản năng chiến hữu thắng thế. Hàm răng sắc lạnh khép lại, ngoạm lấy lớp vải sau gáy cô, động tác thô bạo mà chuẩn xác, như sói mẹ tha con non khỏi hiểm cảnh.
Thân thể cô rời khỏi mặt đất.
Nhẹ đến mức khiến anh khựng lại trong thoáng chốc.
Ngân Phong gầm lên một tiếng trầm thấp, âm thanh vang trong lồng ngực như lời tuyên bố chiếm hữu, rồi xoay người. Thân ảnh đồ sộ lao vút đi, xé toạc màn sương xám đặc quánh, để lại phía sau tiếng gió rít cùng mùi máu còn chưa kịp tan.
Bóng anh nhanh chóng hòa vào bóng tối của khu rừng chết - nơi ánh sáng không chạm tới, nơi số phận của cô đã bị kéo sang một hướng khác, không thể quay đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






