Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Đến Đất Lưu Đày, Tôi Dùng Mỹ Thực Thuần Hóa Chư Vị Ác Thần Chương 1.1: Xuyên Không Vào Hang Ổ Ác Thú

Cài Đặt

Chương 1.1: Xuyên Không Vào Hang Ổ Ác Thú

Bầu trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu như một tấm khăn liệm khổng lồ đã cũ, màu xám tro pha đen, nặng nề đến mức khiến người ta có cảm giác chỉ cần ngẩng đầu nhìn lâu thêm một chút thôi cũng sẽ bị nó ép cho nghẹt thở. Không có mặt trời. Không có những đám mây trắng trôi lững lờ quen thuộc. Chỉ có từng tầng, từng tầng khí độc vẩn đục cuộn xoáy, đan xen chồng chất, như thể cả bầu không trung đã bị một thứ lực lượng tà ác nào đó khuấy đảo đến méo mó.

Thỉnh thoảng, những tia sét tím sẫm xé toạc tầng khí dày, rạch ngang bầu trời bằng những đường cong dữ tợn. Nhưng chúng không mang theo mưa, không mang theo sự sống. Chỉ để lại những tiếng nổ khô khốc, đinh tai, vang vọng khắp không gian chết lặng, giống hệt tiếng gầm giận dữ của một con quái vật khổng lồ đang ẩn mình trong mây, kiên nhẫn chờ đợi con mồi.

“Ưm…”

Một tiếng rên khe khẽ vang lên, yếu ớt đến mức gần như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm nơi này.

Tô Mộc cảm thấy toàn thân mình như vừa bị một chiếc xe lu nghiền qua rồi lại cán ngược trở lại. Mỗi thớ cơ đều căng cứng, mỗi khớp xương đều đau nhức đến mức chỉ cần hít thở thôi cũng khiến cơn đau lan khắp cơ thể. Thái dương giật từng hồi dữ dội, như có ai đó đang dùng búa nện thẳng vào não cô, khiến ý thức liên tục trượt về bờ vực hôn mê.

Cô không muốn mở mắt.

Nhưng bản năng sinh tồn, thứ đã được mài giũa qua vô số chuyến khảo sát khắc nghiệt buộc cô phải làm điều ngược lại.

Mi mắt run rẩy, nặng nề hé mở.

Màu sắc đầu tiên đập vào võng mạc cô không phải là ánh sáng, mà là một gam xám bẩn đục đến tuyệt vọng, như thể cả thế giới đã bị ai đó rút cạn màu sắc, chỉ để lại tro tàn.

“Đây là… Đâu…?”

Không khí tràn vào phổi ngay khi cô hít thở khiến Tô Mộc lập tức ho sặc sụa. Mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, cay đến mức nước mắt trào ra. Lẫn trong đó là mùi thối rữa nặng nề của xác động vật phân hủy lâu ngày, thứ mùi tanh ngọt, ẩm nhớt khiến dạ dày cô quặn lên từng cơn.

Phổi cô bỏng rát như vừa hít phải axit.

Cô vội đưa tay che miệng, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, nhưng càng hít vào, cơn đau nơi lồng ngực càng rõ rệt. Những hạt bụi mịn lơ lửng trong không khí bám chặt lấy cổ họng, khô rát, buồn nôn, khiến mỗi lần nuốt nước bọt đều trở thành một cực hình.

“Đừng nói là… Vụ nổ đã thổi mình đến bãi rác hạt nhân nào đó nhé…”

Cô lảo đảo chống tay ngồi dậy.

Bàn tay vừa chạm xuống mặt đất, cảm giác truyền về khiến tim cô chùng xuống. Không có hơi ấm quen thuộc của đất, không có sự mềm xốp của thảm cỏ hay mùn lá. Dưới lòng bàn tay là một lớp đất đen sì, cứng ngắc như đá, nứt nẻ chằng chịt. Những vết nứt sâu hoắm ngoằn ngoèo, tựa như vô số vết sẹo xấu xí hằn trên cơ thể bị tra tấn của một người mẹ đã chết từ lâu.

Từ những khe nứt ấy, từng làn khói mỏng màu xám đậm lặng lẽ bốc lên, mang theo hơi nóng hầm hập, giống hệt hơi thở từ địa ngục.

Tô Mộc ngẩng đầu.

Rồi cô chết lặng.

Xung quanh cô là một khu rừng, nếu thứ trước mắt còn có thể được gọi là rừng.

Đó là nghĩa địa của cây cối.

Những thân cây cổ thụ cao chọc trời, to đến mức mười người ôm không xuể, nhưng tất cả đều đã chết khô. Vỏ cây đen cháy, bong tróc từng mảng lớn, để lộ phần thân gỗ xám ngoét bên trong, nứt toác như xương cốt bị phơi dưới nắng độc. Cành cây trơ trụi vươn lên bầu trời, cong queo, vặn vẹo như những cánh tay gầy guộc của quỷ đói đang tuyệt vọng cầu xin một sự giải thoát không bao giờ đến.

Không có chim.

Không có côn trùng.

Không có bất kỳ âm thanh của sự sống nào.

Chỉ có gió.

Gió rít qua những hốc cây rỗng tuếch, tạo thành thứ âm thanh u uất, kéo dài, nghe như tiếng than khóc của vô số linh hồn bị giam cầm.

Tô Mộc rùng mình.

Một cảm giác lạnh lẽo bò dọc theo sống lưng, len lỏi vào từng đốt xương. Là một tiến sĩ thực vật học, cô từng đặt chân đến những nơi khắc nghiệt nhất thế giới, rừng mưa Amazon ngột ngạt, sa mạc Sahara khô cằn nhưng chưa bao giờ cô nhìn thấy một cảnh tượng nào tuyệt vọng đến vậy.

Nơi này không phải là thiếu sự sống.

Mà là sự sống đã bị hút cạn.

Cô cúi xuống nhìn trang phục của mình. Chiếc áo blouse trắng đã rách tả tơi, nhuốm đầy bụi đất đen. Ba lô chuyên dụng vẫn còn trên lưng. Tim cô đập mạnh một nhịp.

Cô gần như vội vàng kiểm tra.

Dao găm quân dụng còn.

Bật lửa còn.

Lương khô còn.

Và quan trọng nhất.

“Hộp hạt giống không gian…”

Giây phút đó, sống mũi cô cay xè.

Chiếc hộp kim loại nhỏ gọn vẫn nằm yên trong ngăn sâu nhất, không một vết nứt, không một dấu hiệu hư hại. Đó không chỉ là vật phẩm sinh tồn mà là kết tinh của cả một đời nghiên cứu, là niềm tin duy nhất cô mang theo từ thế giới cũ sang nơi này.

Trong cơn hoảng loạn, Tô Mộc nhắm mắt, dồn toàn bộ ý thức về phía chiếc nhẫn gia truyền đang đeo trên tay.

Khoảnh khắc tiếp theo, thế giới bên ngoài như bị đẩy lùi.

Một không gian tĩnh lặng mở ra trong đầu cô.

Không rộng lớn, chỉ vỏn vẹn khoảng mười mét vuông nhưng sạch sẽ, nguyên vẹn, mang theo cảm giác an toàn hiếm hoi giữa tuyệt cảnh. Mặt đất mềm xốp, màu nâu nhạt, ở chính giữa là một giếng nước nhỏ. Nước trong đến mức có thể nhìn thấy đáy, từng làn linh khí nhàn nhạt tỏa ra, mát lạnh, dịu êm, như hơi thở của sự sống.

Linh Tuyền.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc