Tần Thư Duyệt nắm tay thím Cao, lặng lẽ bắt mạch cho bà, phát hiện không có vấn đề gì lớn thì trong lòng mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
Vào nhà, thím Cao đặt cái giỏ trong tay lên bàn, khuôn mặt tròn trịa, cười vô cùng rạng rỡ.
"Gà nhà thím nuôi, mấy ngày nay đẻ trứng rất chăm, nhà ăn không hết, nghe nói Chính Kiệt về cho nên thím liền luộc mấy quả mang đến cho anh em con."
"Vẫn là thím thương con nhất…"
Tần Thư Duyệt rất tự nhiên vén tấm vải hoa phủ trên giỏ, lấy cái bát đựng bảy tám quả trứng bên trong ra đặt lên bàn.
"Biết thím thương con? Vậy thì đến làm cháu dâu thím đi, chúng ta đều hiểu rõ gốc gác, nếu thằng Hạo Thành kia dám bắt nạt con, thím sẽ là người đầu tiên chặt nó thành tám khúc."
"Thím Cao, nếu thím mà chặt anh Hạo Thành thành tám khúc thật, chị gái thím còn không đến tìm thím sao."
"Hai năm trước chị gái thím còn nói, bảo thím tìm cho Hạo Thành một cô gái tốt, thím đã để ý con lâu rồi nhưng thím cũng biết, bây giờ những người trẻ tuổi đều phải vừa mắt, thím cũng không cầu con đồng ý ngay, chỉ đợi anh Hạo Thành con về, hai đứa... thử xem?"
"Thím, đợi anh Hạo Thành về rồi hãy nói."
"Được được được, nói sau, nói sau."
Vì lý do thân phận, Lục Hạo Thành từ năm hai tuổi đã được mẹ ruột đưa đến nhà người em gái lấy chồng ở đội Triều Dương, ở đó mười mấy năm, sau đó Lục Hạo Thành đi lính, mỗi lần về đều trực tiếp đến đội Triều Dương thăm thím Cao.
Kiếp trước cô đúng là đã yêu đương với Lục Hạo Thành, thậm chí đã đến mức bàn chuyện cưới gả...
Nếu không phải Lâm Niệm xúi giục ly gián, cô cũng không đến nỗi phải chia tay với Lục Hạo Thành.
"Thư Duyệt? Thư Duyệt? Sao vậy? Có phải không khỏe ở đâu không?"
Thím Cao nói rất nhiều, thấy vẻ mặt Tần Thư Duyệt có chút mơ màng thì không khỏi có chút lo lắng.
"Không sao đâu thím, chỉ là nghĩ đến lâu rồi không gặp anh Hạo Thành, cũng không biết bây giờ anh ấy thế nào rồi."
"Nó à, nghe nói một thời gian nữa là về, đến lúc đó con tự mình xem, không phải tốt hơn sao."
"Vâng..."
Hai người lại nói thêm vài câu, thím Cao dặn đi dặn lại Tần Thư Duyệt nếu bị bắt nạt nhất định phải đến nhà bà tìm bà, sau đó mới cầm giỏ cười như tượng Phật Di Lặc rời khỏi sân nhà họ Tần.
Chớp mắt đã qua năm ngày, mấy ngày nay Tần Thư Duyệt rèn luyện thể lực, đã có cảm giác rõ rệt, không biết có phải liên quan đến nước suối linh không, cô luôn cảm thấy sức lực của mình lớn hơn...
Cô cũng không phải nói suông, chỉ cần nhìn cánh cửa gỗ bị cô đục thủng trước mắt là biết...
Sáng nay cô chạy bộ về từ trên núi hái không ít thảo dược, hai tay đều cầm, chỉ có thể dùng chân mở cửa, kết quả đá một cái...
Ngượng chín cả mặt.
Nghe thấy tiếng động, mọi người trong nhà cũ chạy ra xem, bà lão nhìn thấy cánh cửa bị đá hỏng thì lập tức nổi giận, vừa định mở miệng mắng thì bị Tần Vĩnh Bình nhanh tay lẹ mắt kéo về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)