Nghe nói có trứng để ăn, Tần Hồng San tuy vẫn không đồng ý lắm nhưng cũng không nói gì, mặc cho Lý Tuệ Lan kéo cô ta ra khỏi cổng.
Tần Thư Duyệt núp trong bóng tối đi ra, nhìn bóng lưng hai mẹ con rời đi thì khinh thường cười một tiếng, hừ, còn tưởng hai mẹ con này tình cảm sâu đậm lắm, một khi liên quan đến vấn đề của con trai, con gái chẳng phải vẫn bị vứt bỏ sao? Ừ, không biết Tần Hồng San biết được sự thật này, có làm ầm lên nhà họ Tần không?
Ừ, rất muốn xem, cô quyết định rồi, lát nữa sẽ đi báo tin cho Tần Hồng San.
Ra khỏi cửa, Tần Thư Duyệt chạy thẳng lên núi, cơ thể này của cô tuy không tính là quá yếu nhưng vì thường xuyên không được cung cấp đủ dinh dưỡng nên nền tảng yếu, mới chạy được vài cây số đã thở hồng hộc...
Nhưng cô cũng không nghỉ ngơi, mỗi lần vượt qua giới hạn của bản thân đều là quá trình trưởng thành, cô chạy đến mức ngay cả thở cũng thấy thừa thãi, lúc này mới dựa vào thân cây, điều hòa hơi thở, lại uống một ngụm nước linh tuyền, trong nháy mắt hồi phục đầy máu, sau đó tiếp tục chạy.
Cứ như vậy, mệt thì uống nước linh tuyền, khỏe thì tiếp tục chạy, kiên trì được hai tiếng, trời cũng đã sáng, Tần Thư Duyệt mới trở về nhà cũ của nhà họ Tần.
Vừa vào sân, đã thấy anh trai mình đang mài dao, hướng về phía hai con gà mái đẻ trứng trong nhà cũ.
"Anh, anh, anh làm gì vậy?"
"Em gái? Em ra ngoài à? Anh còn tưởng em đang ngủ trong phòng, không phải định hầm một con gà để bồi bổ cho em sao."
"Anh, nếu anh giết gà mái, đám người trong nhà sẽ có cớ không cho em ăn trứng."
Tần Chính Kiệt bừng tỉnh ngộ buông dao xuống, trước tiên là chạy nhanh bưng bữa sáng lên, nhìn em gái ăn xong, lại chạy nhanh ra khỏi cửa, cũng không biết đi làm gì...
Thôi, dù sao anh trai cũng là người trưởng thành, lại còn là quân nhân, chắc chắn sẽ không bị bắt nạt.
Vào nhà khóa chặt cửa, đến không gian bên trong rửa mặt thay một bộ quần áo sạch sẽ, trên tay cầm một quyển sách y học đi ra, vừa ngồi xuống còn chưa kịp lật trang đầu tiên thì đã nghe thấy ngoài sân truyền đến một giọng nói cao vút.
"Thư Duyệt, Thư Duyệt, mau mở cửa cho thím Cao."
Thím Cao...
Nghe thấy cái tên đã lâu không được nghe này, Tần Thư Duyệt vội vàng đứng dậy mở cửa chạy ra ngoài.
"Thím…thím Cao…”
Một đời này mà nói ai đối xử với mình tốt nhất, ngoài anh trai và Lục Hạo Thành thì chính là thím Cao, kiếp trước thím Cao mất sớm, càng không được nhìn thấy mặt lần cuối, chuyện này đã trở thành cái gai trong lòng cô cả đời, vốn định mấy ngày nay xử lý xong chuyện nhà cũ, sẽ đến nhà thím Cao ở hai ngày, ai ngờ thím Cao lại tìm đến.
"Ôi chao, Thư Duyệt à, có phải bà nội lại bắt nạt con không? Đừng sợ, thím Cao chống lưng cho con, lát nữa đến đồng mắng bà ta."
"Không có đâu, thím, con chỉ nhớ thím thôi."
"Cái miệng này, ngọt thật đấy, nhớ thím thì không biết đến nhà thím à? Thím không tin là con nhớ thím đâu."
"Vâng vâng vâng, là lỗi của con, thím mau vào ngồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

