Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ai bảo vợ chồng này bình thường cứ hay rêu rao trước mặt hàng xóm là cô ham ăn lười làm, lần này cũng để cho họ nếm thử mùi vị bị người ta phỉ nhổ là như thế nào!
Lan Thành nhìn Lan Nhân cười, kéo cô vào trong phòng đóng cửa lại, nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị nói thật đi, có phải là chị làm không?"
Cậu ta vẫn rất thông minh, tuy hỏi như vậy nhưng trên mặt lại không hề có chút ý trách móc Lan Nhân nào.
Lan Nhân lảng sang chuyện khác: "Em có muốn uống sữa bò không?"
Lan Nhân cười nói: "Bây giờ chị là công nhân kỹ thuật bậc hai ở xưởng cơ khí rồi, có thể nhờ bạn bè mua được không ít đồ tốt đâu. Em mau uống sữa đi, chị sẽ không hại em đâu."
"Chị, em biết chị sẽ không hại em. Em chỉ muốn nói là, tiền của chị sau này hãy tự giữ lấy, có tiền cũng đừng mua đồ gì cho bọn em nữa. Chị đã hai mươi tuổi rồi, phải lo nghĩ cho bản thân nhiều hơn một chút."
Lan Nhân vỗ vỗ vai cậu ta, cười nói: "Chị biết rồi, chị sẽ tính toán cho bản thân, em sau này cũng phải lo cho mình nhiều hơn nhé."
"Vâng." Lan Thành gật đầu, ngoan ngoãn uống hết chai sữa Lan Nhân đưa.
Còn về chuyện người trong nhà bị đau bụng, cậu ta không quan tâm lắm. Bình thường nhìn quen cảnh cả nhà bắt nạt Lan Nhân, Lan Thành vẫn luôn cảm thấy bất bình thay cho chị.
Cậu ta thậm chí còn cảm thấy sự phản kích của Lan Nhân là đúng đắn, nên hành hạ họ một trận ra trò để lần sau họ không dám bắt nạt Lan Nhân như vậy nữa.
Đợi Lan Thành uống hết sữa, Lan Nhân đột nhiên hỏi cậu ta: "Tiểu Thành, em có biết sổ hộ khẩu của nhà mình để ở đâu không?"
Lan Thành hơi sững sờ, sau đó gật đầu: "Em thấy mẹ lấy ra một lần rồi, để em đi tìm giúp chị nhé."
"Được."
Lan Thành vừa nói vừa chạy ngay vào phòng Tôn Hồng Trúc.
Bình thường phòng của bà ta đều khóa kỹ, vì tiền nong bà ta đều cất trong phòng. Bà ta đúng là vắt cổ chày ra nước, bình thường một xu cũng không muốn nhả ra, phòng bị tất cả mọi người.
Hôm nay là do bà ta vội chạy ra ngoài vì đau bụng, chưa kịp khóa cửa. Lan Nhân cũng chạy vào phòng cùng Lan Thành tìm sổ hộ khẩu.
Cuối cùng, họ tìm thấy một chiếc rương gỗ lớn đã bị khóa. Lan Thành không chút do dự, tìm ngay một đoạn dây thép cạy khóa rương ra.
Lan Nhân hoàn toàn bị thao tác thần sầu này của cậu ta làm cho kinh ngạc, đứa em trai này được đấy chứ!
Sổ hộ khẩu và toàn bộ tiền của Tôn Hồng Trúc quả nhiên đều nằm trong chiếc rương gỗ lớn này. Từ khi Lan Nhân mười tám tuổi bắt đầu đi làm, tiền lương hai năm nay đều nộp cho Tôn Hồng Trúc, số tiền bà ta tích cóp được chắc chắn đều là tiền của Lan Nhân.
Lan Thành cầm một phong bì đựng tiền lên, nói: "Chị, chỗ tiền này đều là chị đi làm kiếm được, hay là hôm nay chị cầm đi hết đi!"
Lan Nhân suy nghĩ một chút, số tiền này cô chắc chắn phải lấy, nhưng không phải bây giờ. Lát nữa vợ chồng Lan Chí Thành quay lại, nếu thấy rương trong nhà bị lục lọi, chắc chắn sẽ đổ tội lên đầu Lan Nhân đầu tiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


