Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô sụt sịt mũi, kìm nước mắt lại, nói: "Chị không đói, chị ăn ở xưởng rồi, cơm này em ăn đi."
Lan Thành không nói gì, cố chấp đặt bát cơm lên giường cô, sau đó cúi đầu ngồi xuống giường của Lan Tiểu Bình ở tầng dưới, khẽ nói: "Chị ơi, chị đi đi, sau này đừng về nhà nữa, tiền lương cũng đừng nộp về nữa. Ở xưởng nếu gặp được người phù hợp thì chị kết hôn đi. Họ không coi chị là người một nhà, chị cũng đừng mua sắm gì mang về nhà nữa, có những người lòng dạ có ủ thế nào cũng không ấm lên được đâu."
"Ừ, chị biết rồi." Lan Nhân khẽ đáp một tiếng.
Cô đương nhiên không muốn nộp lương cũng chẳng muốn quay về, nhưng vợ chồng Lan Chí Thành là loại người nào, cô rõ hơn bất cứ ai.
Nếu cô không về cũng không nộp lương, bố mẹ nuôi chắc chắn sẽ đến tận xưởng làm loạn, quấy phá cho đến khi cô bị đuổi việc mới thôi.
Lan Nhân cũng có thể cãi nhau với họ, cũng có thể đăng báo cắt đứt quan hệ, nhưng chuyện này thực sự quá tốn công tốn sức. Hơn nữa, đối với những kẻ không có liêm sỉ, mấy chiêu này đều vô dụng, chẳng khác nào giết địch một ngàn tự tổn hại tám trăm.
Cách tốt nhất, chính là khiến bọn họ biến mất!
Những việc này đều cần lên kế hoạch từng bước một, không thể vội vàng được. Hiện tại cô chỉ có thể tạm thời trấn an đôi vợ chồng này, sau đó tìm cơ hội giải quyết bọn họ một lần cho xong!
Trong phòng im lặng một lát, đột nhiên bên ngoài vang lên một tràng tiếng kêu thảm thiết.
Lan Tiểu Bình hét lên đầu tiên: "Á, bụng con đau quá!"
Tiếp theo đó là tiếng bước chân hỗn loạn, nháo nhác.
Bên dưới là tiếng kêu la của Lan Hạo: "Mẹ ơi, bụng con cũng đau, đồ ăn trưa nay có phải lại là đồ cũ từ mấy hôm trước không?"
Lan Chí Thành cũng kêu lên: "Bụng tôi cũng đau quá, chắc chắn là ăn phải cái gì hỏng rồi..."
Tôn Hồng Trúc cũng ôm bụng, sắc mặt trắng bệch kêu la. Lan Thành nghe thấy tiếng động liền lập tức đứng dậy đi ra ngoài xem xét tình hình, Lan Nhân cũng xuống giường đi theo ra ngoài.
Chỉ thấy gia đình bốn người bọn họ đã chiếm hết ống nhổ, bô vệ sinh trong nhà, nhưng những thứ này đều quá nhỏ, hoàn toàn không đủ chứa. Cả bốn người đều nhếch nhác, làm vương vãi chất thải ra cả sàn nhà.
Trong phòng nồng nặc mùi hôi thối buồn nôn, Lan Chí Thành và Tôn Hồng Trúc xấu hổ và giận dữ đến mức hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống. Cuối cùng, Lan Chí Thành xách quần chạy thẳng xuống lầu, lao về phía nhà vệ sinh công cộng.
"Đúng là tạo nghiệp, lớn đầu thế này rồi mà còn đại tiểu tiện không tự chủ. Người già tám mươi tuổi bị liệt còn sạch sẽ hơn các người. Cả nhà các người đúng là súc sinh, làm cái ngõ này hôi thối không chịu nổi..."
"Mẹ kiếp... Các người bị giặc Nhật lấy lưỡi lê đâm vào hậu môn hay sao mà đi một đường rải một đường thế kia..."
Khả năng cách âm của căn nhà không tốt, Lan Nhân nghe thấy những tiếng chửi rủa vang lên tứ phía mà cười đau cả bụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







