Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuân Nghiện Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Con ngươi đen lánh của Thẩm Ngộ Bạch lập tức giãn rộng ra. Đây là lần đầu tiên Giang Nguyệt chủ động hôn anh khiến cả người anh run rẩy không thôi. Cảm giác kích động lấp đầy lồng ngực và ý nghĩ xấu xa muốn chiếm hữu cô hoàn toàn cũng không kìm được mà trỗi dậy.

Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc. Anh đã khó khăn lắm mới tiến triển từng bước để cô quen với mình nên không thể xé nát lớp vỏ bọc quý ông ngay lúc này để dọa cô sợ được.

Là một thợ săn, anh vốn dĩ có thừa kiên nhẫn.

Nghĩ đến đây, anh một lần nữa đè nén ác niệm trong lòng xuống.

Cô rất căng thẳng, mà càng căng thẳng cô lại càng hôn sâu hơn. Cô không dám mở mắt nhìn anh vì sợ sự chột dạ trong mắt mình sẽ bị anh phát hiện.

Nghĩ đến việc sắp làm, trái tim Giang Nguyệt đập nhanh đến mức không thể kiểm soát nổi.

Chẳng bao lâu sau, Thẩm Ngộ Bạch đang tập trung hôn sâu lập tức nhận ra điểm bất thường nên liền rời khỏi nụ hôn nồng cháy.

“Nguyệt Nguyệt, mau buông tay ra!” Giọng nói trầm thấp khàn khàn của Thẩm Ngộ Bạch vang lên bên tai khiến Giang Nguyệt giật mình buông tay.

“Em... em vừa nãy không cố ý đâu!” Gương mặt nhỏ nhắn của Giang Nguyệt nóng bừng, cô hoàn toàn không dám nhìn sắc mặt của Thẩm Ngộ Bạch.

Ngay sau đó, Thẩm Ngộ Bạch dùng hai tay nhấc bổng cô lên rồi để cô ngồi lại vị trí của mình.

Giang Nguyệt tưởng anh giận nên lí nhí xin lỗi: “Anh Ngộ Bạch, em xin lỗi.”

Thẩm Ngộ Bạch nghiêng người sang một bên không nhìn cô. Hơi thở của anh vô cùng hỗn loạn, anh đang nỗ lực điều chỉnh bản thân và cũng cố hết sức kiềm chế “chỗ đó”.

Rõ ràng là rất rạo rực nhưng anh bắt buộc phải khống chế chính mình.

Đây không phải lỗi của Giang Nguyệt mà là vấn đề của anh. Cô vốn dĩ chẳng hiểu gì cả nên anh tuyệt đối không thể để cô nhìn thấy bộ dạng đó của mình.

Anh hít một hơi thật sâu rồi rũ mắt nhìn về phía nơi nào đó đã bình ổn lại, vẻ mặt cũng khôi phục sự thản nhiên.

Khi anh nhìn về phía Giang Nguyệt, dục vọng trong mắt đã sớm tan biến, thay vào đó là ánh sáng mềm mại tràn đầy tình yêu.

“Không sao đâu Nguyệt Nguyệt, anh không giận.” Anh nhếch môi cười nhạt, dường như thực sự không để tâm đến chuyện nhỏ vừa rồi.

Giang Nguyệt thầm thở phào nhẹ nhõm. Thật ra cô tin chắc Thẩm Ngộ Bạch sẽ không dễ dàng nổi giận nên mới dám thử, bởi vì mỗi lần ở trước mặt cô anh đều rất hiền lành.

Mặc dù tối nay cô mới phát hiện ra anh có vẻ không dễ nói chuyện như vậy khi đối mặt với em trai mình nhưng những điều đó đều không quan trọng.

Quan trọng là cô đã kiểm chứng thành công!

Rất nóng, cũng rất cứng, trong lòng cô thực sự vô cùng hưng phấn.

Điều này chứng tỏ anh không phải là “không được”, mà ngược lại là cực kỳ được!

Nhưng cuối cùng anh vẫn đẩy cô ra khiến cảm giác thất vọng trong lòng Giang Nguyệt lại trỗi dậy. Người mình thích ngay trước mắt nhưng hai người lại mãi chẳng thể tiến thêm bước nào.

Thẩm Ngộ Bạch đích thân đưa Giang Nguyệt về đến nhà họ Giang. Trước khi cô xuống xe, anh vẫn giữ vẻ lịch thiệp mà đặt một nụ hôn lên trán cô.

Một nụ hôn rất nhẹ nhưng cũng đủ để làm trái tim Giang Nguyệt xao động.

“Chúc em ngủ ngon, Nguyệt Nguyệt.”

“Anh Ngộ Bạch cũng vậy nhé.” Giang Nguyệt mỉm cười nói xong rồi mở cửa xuống xe.

Thẩm Ngộ Bạch ngồi trong xe nhìn chằm chằm bóng lưng Giang Nguyệt qua cửa sổ xe mở hờ. Sự xao động trong lòng không dứt và ánh mắt lộ rõ vẻ si mê đến bệnh thái.

Nguyệt Nguyệt của anh đơn thuần đáng yêu như vậy, nếu cô biết sâu trong xương tủy anh là kẻ tồi tệ như thế, lại còn ôm giữ tâm tư bất chính với cô, e là cô sẽ sợ hãi mà bỏ chạy mất thôi.

Hai năm qua anh đã dốc hết sức đóng vai một vị hôn phu hoàn hảo lịch lãm, mục đích là để chờ đợi một ngày Nguyệt Nguyệt của anh sau khi nhìn thấy mặt khác của mình có thể tiếp nhận nhanh hơn.

Anh không muốn cưỡng ép cô mà muốn cô phải cam tâm tình nguyện.

Mãi cho đến khi thấy Giang Nguyệt đã vào trong nhà, anh mới kìm nén thu hồi tầm mắt rồi lạnh lùng nói với tài xế: “Lái xe đi.”

“Vâng, thưa Thẩm đổng.”

*

Giang Nguyệt tắm rửa thoải mái xong liền nằm lên chiếc giường lớn mềm mại của mình. Cô mở điện thoại lên rồi bắt đầu đọc những cuốn tiểu thuyết “người lớn”, sau đó tưởng tượng nam chính trong đó là Thẩm Ngộ Bạch. Càng xem mặt cô bỗng chốc càng đỏ bừng, cô vùi mình vào trong chăn rồi lén lút cởi quần lót ra.

Đèn bàn đầu giường vẫn sáng, ánh đèn vàng nhạt hắt lên tấm chăn của Giang Nguyệt. Người ở trong chăn bỗng chốc thở dốc, sau khi hất chăn ra cô liền há miệng thở dốc như vừa mới vận động mạnh xong. Sắc hồng trên mặt cô vẫn không tan biến mà ngược lại càng đỏ hơn, mồ hôi trên trán cũng túa ra không ít.

Giang Nguyệt cảm thấy rất thỏa mãn. Cô lặng lẽ đợi cơn nóng bừng tan đi rồi lại mở điện thoại, không kìm được mà một lần nữa thay thế Thẩm Ngộ Bạch vào câu chuyện.

Cô nhớ anh quá, nếu người có thể dịu dàng vỗ về cô là Thẩm Ngộ Bạch thì tốt biết mấy.

Thật ra trong lòng Giang Nguyệt có một bí mật nhỏ, đó là cô có chút “hám sắc”. Riêng tư cô rất thích xem những tác phẩm nhạy cảm và cực kỳ tò mò về phương diện đó, những chiêu trò đa dạng trong sách cô đều rất muốn nếm thử.

Thế nhưng trước mặt Thẩm Ngộ Bạch cô luôn giữ hình tượng dịu dàng ngoan ngoãn, chẳng lẽ lại chủ động cưỡng ép đè anh xuống sao?

Trước đây gặp mặt không nhiều lại còn bị anh từ chối nên Giang Nguyệt cũng chưa từng nghĩ sẽ làm gì thực sự, thế nhưng sau khi chạm vào tối nay cô bỗng trở nên tham lam hơn và muốn nhiều hơn thế nữa.

Thẩm Ngộ Bạch lịch lãm chu đáo lại còn là một chính nhân quân tử như vậy, nếu anh biết vị hôn thê của mình có những ý nghĩ lăng loàn thì liệu có ghét bỏ cô, cảm thấy cô không xứng với mình không?

Ngay lúc cô đang bất an bồn chồn thì điện thoại bỗng hiện lên một tin nhắn WeChat.

Giang Nguyệt nhìn kỹ lại, hóa ra là Kris gửi cho cô, à không, nên nói là Tạ Tinh Từ mới đúng.

[Ngày mai gặp nhau một lát nhé?]

Lần trước sau khi kết bạn WeChat xong họ vẫn chưa nói chuyện với nhau. Giang Nguyệt cứ ngỡ chỉ là bèo nước gặp nhau, sẽ không có liên lạc gì nhiều, nào ngờ tối nay lại gặp lại cậu.

Cơn giận muộn màng bùng lên trong lòng khiến Giang Nguyệt bực bội. Ngón tay cô nhanh chóng gõ trên màn hình, đi thẳng vào vấn đề: [Cậu là em trai của Thẩm Ngộ Bạch, thực ra ngay lần đầu chúng ta gặp mặt cậu đã biết thân phận của tôi rồi đúng không?]

Lúc đó cô còn gọi video cho Thẩm Ngộ Bạch ngay trước mặt cậu, cậu không thể nào không nhận ra giọng nói của anh trai mình được, vậy mà cậu vẫn bình tĩnh như vậy, thậm chí còn cố ý vô tình dò hỏi, xem ra là cố tình rồi.

Lúc cậu xuất hiện cứu cô lại kịp thời đến thế, chẳng lẽ cậu luôn theo dõi cô sao? Giang Nguyệt rơi vào suy tư, những chi tiết này xâu chuỗi lại quả thực vô cùng trùng hợp.

Một lát sau có tin nhắn phản hồi: [Phải, chị dâu nhỏ của tôi cũng thông minh đấy chứ.]

Giang Nguyệt: [Đừng có mở miệng ra là gọi chị dâu nhỏ! Đồ lừa đảo!]

Tạ Tinh Từ gửi một biểu tượng nụ cười chết chóc rồi lại nói: [Ồ, cô cũng có cá tính đấy chứ, anh tôi có biết không? Hay là cô ở trước mặt anh ấy đều giả vờ thành bộ dạng ngoan ngoãn yếu đuối.]

Bốn chữ “ngoan ngoãn yếu đuối” cứ thế bị chụp lên đầu Giang Nguyệt khiến cô vừa tức vừa tủi thân, cô không hề cố ý giả vờ như vậy.

Ngay sau đó, đối phương lại gửi tới một câu: [Dù sao tôi cũng là ân nhân cứu mạng của cô, thái độ với tôi tốt một chút đi. Chiều mai một giờ đến nhà hàng Hoa Dã ở số 36 đường Lục Đinh, chúng ta gặp nhau một lát.]

Giang Nguyệt nắm chặt điện thoại, cô không muốn đi gặp một kẻ cố tình lừa gạt trêu chọc mình.

Cô đang giả chết định vờ như đã ngủ không muốn trả lời thì lại nhận được tin nhắn thoại của Tạ Tinh Từ: [Không được không đến, nếu không tôi sẽ nói với anh tôi rằng cô rõ ràng quen biết tôi nhưng lại giả vờ không quen.]

Giang Nguyệt nghe xong liền cuống quýt, vội vàng trả lời cậu: [Được, tôi đi!]

Sau khi gửi tin nhắn xong, Giang Nguyệt mới bất giác nhận ra thực ra bị Thẩm Ngộ Bạch biết cũng chẳng phải chuyện gì to tát, sao cô lại khiến bản thân giống như đang làm chuyện gì lén lút vậy nhỉ.

Nói đi cũng phải nói lại, giọng của Tạ Tinh Từ thực ra cũng rất hay. Giang Nguyệt lại mở tin nhắn thoại lên nghe lại một lần nữa, thanh âm trầm thấp mang theo chút phong lưu phóng khoáng, dường như muốn quấn quýt lấy tai cô.

Thật kỳ lạ, khuôn mặt khó khăn lắm mới hạ nhiệt của cô lại bắt đầu nóng bừng lên.

Mà ở phía bên kia màn hình, Tạ Tinh Từ bật cười khe khẽ. Đúng là một cô gái đáng yêu và rất hợp gu của cậu, chỉ tiếc lại là chị dâu tương lai.

*

Chiều ngày hôm sau, Giang Nguyệt mặc áo thun trắng đơn giản cùng quần short jean năng động xuất hiện tại nhà hàng Hoa Dã mà Tạ Tinh Từ đã chỉ định. Đây là một cửa hàng nổi tiếng trên mạng nên có không ít người đến đây check-in, cô cũng từng cùng bạn bè tới đây vài lần. Hương vị ở đây rất ngon, không chỉ phục vụ bữa chính mà còn có cả trà chiều và đồ ngọt, nhưng vì số lượng chỗ ngồi có hạn mỗi ngày nên đều phải đặt lịch trước.

Thậm chí có mấy lần cô còn không đặt được chỗ.

Giang Nguyệt vừa bước vào đã thấy đích thân quản lý ra đón. Anh ấy mỉm cười đánh giá cô rồi lên tiếng: “Là Giang tiểu thư đúng không?”

Giang Nguyệt gật đầu, thế là anh ấy liền dẫn cô trực tiếp lên lầu, vừa đi vừa nói: “Ông chủ của chúng tôi đang đợi cô.”

“Ông chủ?” Giang Nguyệt đầy vẻ nghi hoặc, một phỏng đoán đã hình thành trong đầu cô.

Mãi đến khi quản lý dẫn cô vào một phòng bao, Giang Nguyệt mới nhìn thấy người đàn ông đã “đe dọa” cô trên WeChat tối qua đang ngồi đợi ở đây.

“Người cậu chờ đến rồi đây.”

“Cảm ơn nhé, Tiêu Ninh!” Tạ Tinh Từ mỉm cười nhìn người đàn ông vừa dẫn Giang Nguyệt vào.

Tiêu Ninh thản nhiên nhướng mày nhìn cậu nhưng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đóng cửa đi ra ngoài.

“Cậu là ông chủ ở đây sao?” Giang Nguyệt không chút khách sáo ngồi xuống rồi mở miệng hỏi.

Tạ Tinh Từ mỉm cười nhìn cô gái trước mặt. Mặc dù hôm nay cô ăn mặc đơn giản nhưng đường cong cơ thể tuyệt đẹp này đúng là mặc gì cũng thấy đẹp.

“Cứ coi là vậy đi, người vừa rồi là bạn của tôi, tiệm là do anh ấy mở, tôi chỉ góp vốn đầu tư thôi.” Tạ Tinh Từ giải thích xong liền hỏi cô: “Muốn uống chút gì hay ăn chút gì không?”

“Không cần đâu, tôi vừa ăn trưa xong nên không có cảm giác thèm ăn.” Giang Nguyệt khẽ lắc đầu, ánh mắt trong trẻo nhìn thẳng vào cậu: “Cậu hẹn tôi ra đây là có chuyện gì?”

“Không có việc gì thì không được tìm cô sao?” Vẻ mặt có phần vô lại của Tạ Tinh Từ khiến Giang Nguyệt được mở mang tầm mắt.

“Được, vậy tôi có chuyện muốn nói.” Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu rồi chất vấn anh: “Lần trước cậu cứu tôi kịp thời như vậy, có phải vốn dĩ cậu đã theo dõi tôi không?”

Không khí im lặng một hồi, Tạ Tinh Từ cười thấp một tiếng: “Phải.”

Giang Nguyệt không ngờ cậu lại thừa nhận dứt khoát như vậy. Cô đang định hỏi tiếp tại sao lại theo dõi mình thì nghe thấy giọng nói đầy nam tính của cậu vang lên: “Tôi tình cờ đi dạo ở cổ trấn thì thấy cô và bạn cũng xuất hiện ở đó. Tôi đã từng thấy ảnh của cô trong điện thoại của anh trai nên vì tò mò mới đi theo.”

Cậu chỉ dùng vài câu đã giải thích rõ ngọn ngành khiến Giang Nguyệt nhất thời không biết nên nói gì, cũng không biết nên giữ thái độ ra sao.

“Đúng là lúc đầu tôi không nói thật với cô nhưng tối qua cô cũng giả vờ không quen biết tôi, coi như chúng ta huề nhau.”

Giang Nguyệt chớp chớp đôi mắt long lanh như phủ một tầng sương nước, bỗng nhiên đứng bật dậy, đỏ mặt nói: “Bỏ đi, tôi nói không lại cậu. Nhưng chuyện của chúng ta đến đây là kết thúc, tôi đi trước đây.”

Tạ Tinh Từ không hiểu mình đã nói gì làm cô phật lòng. Cô gái này sao lại được anh trai cậu nuôi dưỡng đến mức đỏng đảnh như thế chứ? Cậu cũng đứng dậy tiến về phía Giang Nguyệt đang định mở cửa rời đi rồi nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô. Đối phương lại liều mạng giãy dụa khiến cậu không kiểm soát được lực đạo, cứ thế một lần dùng sức khiến cả hai cùng ngã xuống chiếc ghế sofa cậu vừa ngồi.

Ghế sofa mềm mại và có độ đàn hồi tốt nên đã giảm bớt lực va chạm khi ngã.

Nhưng lúc này hai người đang ở tư thế người trên kẻ dưới, đôi môi căng mọng của Giang Nguyệt vừa vặn chạm vào mặt Tạ Tinh Từ. Cô sợ hãi muốn nhanh chóng đứng dậy nhưng lại bị một đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy eo.

Bàn tay đó rất nóng và đầy sức mạnh khiến Giang Nguyệt hoàn toàn không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của cậu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc