Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuân Nghiện Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Giang Nguyệt về đến nhà liền lập tức gửi tin nhắn báo bình an cho Thẩm Ngộ Bạch.

Lần nào cô đi chơi cũng đều như vậy.

Rất nhanh, cô đã nhận được hồi âm của Thẩm Ngộ Bạch nói rằng đã biết, đồng thời còn dặn thêm một câu bảo cô hãy nghỉ ngơi sớm.

Ngắn gọn mà chu đáo, đúng là phong cách nhất quán của anh.

Giang Nguyệt nhìn chằm chằm tin nhắn rồi rơi vào trầm tư. Lời nói của người bạn thân là Phùng Trình Trình dường như vẫn còn vang vọng bên tai: "Nguyệt Nguyệt, bình thường anh ấy bận rộn công việc, hai người vốn dĩ đã ít gặp mặt. Nhưng nếu anh ấy thực sự có cảm giác với cậu, lại là một người đàn ông bình thường thì không thể nào không chạm vào cậu được. Thậm chí nếu có lỡ quá trớn một chút cũng là lẽ thường tình. Nếu chẳng có gì cả, cậu thực sự phải cân nhắc xem có phải anh ấy có người khác bên ngoài rồi không."

Cô không phải chưa từng nghĩ đến khả năng này nhưng cô đã lén lút điều tra qua. Đời tư của Thẩm Ngộ Bạch luôn rất trong sạch, ngay cả thư ký bên cạnh cũng là nam, lịch trình lại càng toàn liên quan đến công việc, làm sao có thể giấu người đẹp trong nhà được.

Ngoại trừ việc có người bên ngoài, vẫn còn một khả năng khác!

Chẳng lẽ anh... không được?

Cho nên anh mới không có ý nghĩ đó với cô, thậm chí ngay cả chạm cũng không chạm vào cô vì có lẽ sợ cô phát hiện ra chăng.

Nếu đúng là như vậy thì cô phải làm sao đây?

Ngoại hình và giọng nói của Thẩm Ngộ Bạch hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của cô, nhưng hạnh phúc trong quãng đời còn lại cũng không thể không cân nhắc. Có lẽ cô nên tìm cơ hội nói chuyện với anh một chút, để anh đừng có giấu bệnh sợ chữa mà nên đi điều trị sớm, đồng thời cô cũng phải bày tỏ thái độ trịnh trọng rằng mình sẽ không ghét bỏ anh.

Giang Nguyệt biết Thẩm Ngộ Bạch có một người em trai ruột mang họ mẹ tên là Tạ Tinh Từ. Sau khi cha mẹ ly hôn, em trai đã theo mẹ ra nước ngoài và hầu như chẳng mấy khi quay lại. Mãi đến khi cha của Thẩm Ngộ Bạch qua đời, hai người mới dần dần liên lạc lại với nhau, nhưng trong hai năm nay cậu ấy chưa từng về lần nào nên Giang Nguyệt mới không gặp mặt được.

Về những chuyện liên quan đến Tạ Tinh Từ, Thẩm Ngộ Bạch cũng ít khi kể với cô nên cô không hiểu rõ cho lắm.

Sau khi hai người bước xuống xe, sắc mặt Giang Nguyệt bắt đầu có chút gượng gạo. Thẩm Ngộ Bạch chú ý tới điều này nên hơi nghiêng đầu hỏi: "Em thấy căng thẳng sao?"

"Vâng." Giang Nguyệt thành thật gật đầu. Đây là lần đầu tiên cô gặp em trai của chồng sắp cưới, vì để không làm Thẩm Ngộ Bạch mất mặt, hôm nay cô đặc biệt ăn mặc theo phong cách đoan trang đàng chính. Cô mặc một chiếc váy trắng thắt eo dịu dàng, mái tóc đen dài thẳng mượt xõa sau lưng. Đứng bên cạnh Thẩm Ngộ Bạch cao lớn tuấn tú, cô trông nhỏ nhắn xinh xắn vô cùng.

Thẩm Ngộ Bạch dịu dàng ôm lấy vai cô rồi khẽ nói: "Không sao đâu, có anh ở đây, chỉ là gặp mặt thôi mà."

"Dạ." Giang Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.

Địa điểm dùng bữa là một câu lạc bộ tư nhân có tính bảo mật cực cao, chỉ tiếp đón những nhân vật danh giá. Nhà họ Giang thậm chí còn không đủ tư cách để vào đây, Giang Nguyệt cũng là đi theo Thẩm Ngộ Bạch mới được tới vài lần.

Vừa bước vào cửa, nhân viên phục vụ đã tiến đến dẫn họ lên lầu rồi dừng trước cửa một phòng bao.

Nhân viên phục vụ đẩy cửa ra, họ còn chưa kịp bước vào đã nghe thấy một giọng nói lười biếng, ngông cuồng từ bên trong truyền tới: "Anh, hai người đến muộn thật đấy."

Thẩm Ngộ Bạch dìu Giang Nguyệt vào chỗ ngồi, sau đó mới lạnh nhạt lên tiếng: "Chúng ta hẹn lúc 18 giờ, bây giờ mới là 17 giờ 50 phút, là do cậu đến sớm thôi."

"Ồ." Tạ Tinh Từ ngồi đối diện không chút cảm xúc đáp lại một tiếng.

Giang Nguyệt nhận ra mối quan hệ giữa hai anh em họ dường như không mấy hòa hợp, nhưng điều khiến cô để tâm nhất chính là anh chàng cực phẩm trước mặt này chẳng phải là Kris mà cô mới quen vài ngày trước sao!

Khoảnh khắc nhìn thấy dáng vẻ của cậu khi bước vào, Giang Nguyệt sững sờ cả người, hoàn toàn không nói nên lời. Thế nhưng đối phương lại tỏ vẻ như không hề quen biết cô, ngay cả thần thái cũng trở nên lười biếng và tùy ý hơn nhiều.

Lúc Thẩm Ngộ Bạch giới thiệu hai người với nhau, Giang Nguyệt chẳng nghe lọt tai chữ nào mà chỉ dán chặt mắt vào khuôn mặt đẹp trai của Tạ Tinh Từ. Cô muốn hỏi cậu có phải Kris không, nhưng lời đến cửa miệng lại chẳng thể thốt ra.

Tuy nhiên câu trả lời đã quá hiển nhiên rồi, trên đời này không thể có hai người giống hệt nhau như đúc được, mà Tạ Tinh Từ cũng đâu có anh em sinh đôi nào khác.

"Nguyệt Nguyệt, em không sao chứ?" Thẩm Ngộ Bạch thấy cô từ lúc ngồi xuống đã có gì đó không ổn, lại còn không nói năng gì nên đôi lông mày tuấn tú khẽ nhíu lại.

Giang Nguyệt còn chưa kịp trả lời thì Tạ Tinh Từ đối diện đã nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Có lẽ vị hôn thê của anh thấy em nên thẹn thùng đến mức không nói nên lời rồi."

Sắc mặt Giang Nguyệt lập tức đỏ bừng lên sau lời nói của cậu. Thẩm Ngộ Bạch ngay lập tức khiển trách: "Tạ Tinh Từ, cậu chú ý lời nói một chút. Nguyệt Nguyệt còn nhỏ, tương lai cũng là chị dâu của cậu nên không được đùa kiểu đó đâu."

"Chỉ là một đối tượng liên hôn thôi mà, đáng để anh tốn công như vậy sao? Chẳng lẽ anh thật lòng rồi à?" Tạ Tinh Từ dang rộng hai tay, tỏ vẻ bất lực.

"Nếu cậu không muốn ăn tử tế bữa cơm này thì bây giờ có thể rời đi ngay." Lời nói của Thẩm Ngộ Bạch đầy rẫy sự cảnh cáo.

Tạ Tinh Từ khẽ cười nhạt: "Được rồi, em không nói nữa là được chứ gì."

Bữa cơm này Giang Nguyệt ăn mà như ngồi trên đống lửa. Cô im lặng ngồi cạnh Thẩm Ngộ Bạch để nghe hai anh em họ trò chuyện, nói là trò chuyện nhưng thực chất là Thẩm Ngộ Bạch hỏi, Tạ Tinh Từ trả lời.

Thẩm Ngộ Bạch hỏi rất nghiêm túc, còn Tạ Tinh Từ lại đáp rất tùy tiện.

Đôi khi Giang Nguyệt cúi đầu ăn thức ăn, cô luôn cảm thấy ánh mắt của người đối diện đang nhìn về phía mình, nhưng đến khi cô ngẩng lên nhìn thì cậu lại thản nhiên nhìn sang chỗ khác.

"Dù sao cậu cũng đã tốt nghiệp rồi, hay là vào công ty làm đi." Thẩm Ngộ Bạch sớm đã có kế hoạch muốn Tạ Tinh Từ vào công ty, nhưng cậu cứ luôn đùn đẩy và nói rằng đợi học xong mới tính tiếp.

Lần này anh nhắc lại chuyện cũ, Tạ Tinh Từ nghe xong liền nhướng mày nói: "Anh à, thôi đi, em họ Tạ chứ không phải họ Thẩm, không thích hợp đâu. Công ty đó có một mình anh là đủ rồi, em còn có dự định khác nên anh đừng bận tâm nữa."

Thẩm Ngộ Bạch cứng rắn nói: "Cổ phần của công ty cậu cũng có phần, là cha đã để lại cho cậu từ trước. Cậu cũng là con trai của cha, sao lại không có tư cách cơ chứ."

"Không đi." Thái độ của Tạ Tinh Từ đã rất rõ ràng là cậu không muốn đi.

Bầu không khí trò chuyện vốn đang có chút dịu đi của hai anh em bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Giang Nguyệt vốn không giỏi đối phó với những tình huống này nên chỉ có thể nhẹ nhàng kéo tay áo Thẩm Ngộ Bạch.

Thẩm Ngộ Bạch nghiêng đầu nhìn thấy hành động nhỏ này của cô, sắc mặt vốn đang lạnh như băng dần dần dịu lại. Anh cũng nhận ra thái độ đáng sợ của mình có thể làm Giang Nguyệt hoảng sợ nên đã thu lại toàn bộ cảm xúc không sót một chút nào.

Đúng lúc này, Tạ Tinh Từ bỗng nhiên đứng dậy: "Em no rồi, đi trước đây, hai người cứ thong thả mà ăn."

Vừa nói xong, cậu đã rời đi với vẻ mặt không mấy thiện cảm.

"Xin lỗi em, tính tình nó là vậy, không làm em sợ chứ?" Thẩm Ngộ Bạch nắm lấy bàn tay nhỏ bé vừa kéo tay áo mình mà nhẹ nhàng xoa nắn. Khi đối diện với Giang Nguyệt, giọng nói của anh ấm áp hơn hẳn.

Giang Nguyệt lắc đầu, tò mò hỏi: "Anh ấy không về nhà cùng anh sao?"

"Nó không ở nhà mà nhất quyết đòi ở bên ngoài, thôi cứ mặc kệ nó đi." Thẩm Ngộ Bạch nói xong liền gọi phục vụ tới để gọi thêm hai món mà Giang Nguyệt thích ăn.

"Vừa rồi thấy em ăn không được bao nhiêu, chắc là vì có em trai anh ở đây nên mới ngại đúng không?"

Giang Nguyệt cũng không làm bộ làm tịch mà trực tiếp thừa nhận, hào phóng nhận lấy lòng tốt của Thẩm Ngộ Bạch.

Đối với cô, Thẩm Ngộ Bạch quả thực là một vị hôn phu vô cùng đạt yêu cầu và chu đáo.

Giang Nguyệt là đứa trẻ được nhà họ Giang nhận nuôi từ viện mồ côi, nhưng cha mẹ đối xử với cô cực kỳ tốt, coi cô như hòn ngọc quý trên tay. Điều này đối với một người từng sống ở viện mồ côi như cô mà nói chính là sự may mắn to lớn nhất.

Nhà họ Giang và nhà họ Thẩm thế hệ trước vốn có hôn ước miệng, nhưng hậu bối đã nhiều năm không có liên lạc gì. Thẩm Ngộ Bạch không hiểu vì sao bỗng nhiên lại tìm đến cửa để thực hiện hôn ước năm xưa.

Ban đầu Giang Nguyệt vốn kháng cự, nhưng nhà họ Giang không bằng nhà họ Thẩm, cô không muốn cha mẹ vì mình mà đắc tội với nhà họ Thẩm nên mới đồng ý đi gặp mặt Thẩm Ngộ Bạch.

Cô từng nghĩ nếu mình đích thân từ chối anh thì có lẽ sẽ tốt hơn, nhưng không ngờ ngay lần đầu gặp mặt, cô đã không thể nói ra lời từ chối được nữa.

Chỉ vì vẻ ngoài điển trai của Thẩm Ngộ Bạch hoàn toàn khớp với gu thẩm mỹ của cô, hơn nữa anh còn có phong thái lịch thiệp như vậy.

Ngay lần gặp đầu tiên, anh đã tỏ ra vô cùng tỉ mỉ và chu đáo, sự dịu dàng dường như đã là bản năng của anh.

Người ta vẫn thường nói chi tiết nhỏ làm nên rung động, sự tốt bụng của Thẩm Ngộ Bạch đối với cô gần như không có chỗ nào để chê, thế nên Giang Nguyệt cũng tự nhiên chấp nhận vị hôn phu này.

Trải qua hai năm bên nhau, thực tế thời gian Giang Nguyệt tiếp xúc với Thẩm Ngộ Bạch không quá nhiều vì anh bận rộn công việc, còn cô thì vẫn đang đi học đại học.

Nghĩ kỹ lại, cô thực sự không hiểu rõ về anh cho lắm. Mỗi lần gặp mặt, anh luôn chăm chú lắng nghe cô nói, thi thoảng cũng sẽ giải đáp cho cô vài thắc mắc ở lứa tuổi này.

Mối quan hệ giữa họ trông rất hài hòa, vừa là thầy vừa là bạn, nhưng duy chỉ có điều là thiếu đi vài phần nồng cháy.

Mỗi khi gần gũi, Thẩm Ngộ Bạch luôn chỉ dừng lại ở mức xã giao, không bao giờ vượt quá giới hạn nửa bước. Đôi khi cô muốn tiến xa hơn một chút thì anh lại luôn nhẹ nhàng đẩy cô ra và nói rằng cô còn nhỏ.

Nhưng cô không còn nhỏ nữa, cô đã trưởng thành rồi.

"Nguyệt Nguyệt, em đang nghĩ gì thế? Thức ăn sắp nguội hết rồi kìa." Thẩm Ngộ Bạch đẩy hai món mới lên trước mặt Giang Nguyệt, sau đó còn gắp thức ăn vào bát cho cô.

"Không có gì ạ." Giang Nguyệt khẽ lắc đầu, lẳng lặng ăn thức ăn trong bát.

Thẩm Ngộ Bạch không ăn nữa mà cứ nhìn chằm chằm cô ăn, thỉnh thoảng lại gắp thêm thức ăn cho cô. Sự chiều chuộng trong ánh mắt anh nhiều đến mức dường như sắp tràn ra ngoài.

Cho đến khi Giang Nguyệt ăn uống no nê, Thẩm Ngộ Bạch chuẩn bị đưa cô về nhà thì lại bị cô kéo tay không cho đi. Đôi mắt nước long lanh của cô cứ thế nhìn chằm chằm vào anh, kết hợp với vẻ ngoài thanh lãnh xinh đẹp, cô trông chẳng khác nào một yêu tinh đang mê hoặc đàn ông.

Yết hầu Thẩm Ngộ Bạch khẽ chuyển động, giọng nói khi cất lên đã trở nên khàn đặc hơn vài phần: "Nguyệt Nguyệt, chúng ta phải về rồi."

Giang Nguyệt không lên tiếng trả lời mà chỉ cúi đầu nhìn về phía đôi chân của người đàn ông.

Chẳng lẽ anh ấy... thật sự... không được sao?

Thế là cô ngẩng lên nhìn khuôn mặt điển trai hoàn hảo kia, định mở miệng hỏi chuyện đó nhưng lời cứ nghẹn lại ở cổ họng mãi không thốt ra được.

Thẩm Ngộ Bạch thấy cô khẽ nhíu mày với vẻ mặt đáng thương, bỗng nhiên một ý nghĩ dâng trào, anh liền trở tay kéo Giang Nguyệt vào lòng mình ngồi: "Nguyệt Nguyệt lộ ra vẻ mặt này là đang muốn anh làm gì đó phải không?"

Giọng nói của anh vẫn hay như mọi khi, lại còn cố ý hạ thấp tông giọng xuống rất trầm, nghe đến mức khiến cả người Giang Nguyệt tê dại.

Cô suy đi tính lại, thay vì hỏi thì chi bằng cô cứ kiểm chứng một phen trước đã.

Vì thế, Giang Nguyệt chủ động hôn lên môi Thẩm Ngộ Bạch. Cô định bụng lúc anh đang nồng nhiệt thì sẽ tranh thủ dùng tay chạm vào chỗ đó để kiểm chứng xem sao.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc