Thẩm Duyệt tức đến nổ phổi.
Khương Tiếu: "Tớ và Trình Uyên mà chia tay thì không chỉ ảnh hưởng đến Trình gia, mà nhà tớ cũng bị ảnh hưởng. Giá cổ phiếu công ty sẽ biến động, các cổ đông cũng sẽ không đồng ý."
"Cậu biết mà, hôn nhân thương mại đều như vậy cả."
"Biến động thì biến động, chẳng qua chỉ là mất chút tiền thôi, sao so được với hạnh phúc của cậu." Thẩm Duyệt khuyên nhủ, "Cậu nghe tớ đi, bỏ anh ta đi."
"Để tớ suy nghĩ thêm đã." Khương Tiếu vẫn còn ôm ảo tưởng về Trình Uyên, ngộ nhỡ anh thay đổi thì sao, "Có lẽ, tớ nhịn thêm chút nữa xem."
"Nhịn cái gì mà nhịn." Thẩm Duyệt nhíu mày, "Tớ thật không hiểu nổi, rốt cuộc Trình Uyên đã hạ bùa mê thuốc lú gì cho cậu mà cậu lại chết mê chết mệt anh ta như vậy."
"Không có bùa mê gì đâu," Khương Tiếu bước xuống giường, giẫm lên tấm thảm đi ra phòng khách, "Cậu còn nhớ câu chuyện tớ từng kể với cậu không?"
"Chuyện cậu rơi xuống nước được cứu ấy hả?"
"Ừm, chính là chuyện đó."
"Nhớ, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến Trình Uyên?"
"Chính là A Uyên đã cứu tớ. Lúc đó tớ cứ ngỡ mình sắp chết rồi, là anh ấy đã bất chấp nguy hiểm cứu tớ."
"Dù anh ta có cứu cậu đi chăng nữa, cậu cũng không thể dùng cả đời để trả nợ như vậy được. Vả lại, tớ thấy cái điệu bộ của anh ta, căn bản là chẳng nhớ gì về chuyện đó cả."
"Anh ấy có thể không nhớ, nhưng tớ không thể quên. Duyệt Duyệt, anh ấy là người đã cho tớ mạng sống thứ hai."
Năm đó cô sẩy chân rơi xuống nước, lúc sắp mất đi ý thức thì Trình Uyên đã nhảy xuống cứu cô. Cho đến tận hôm nay cô vẫn nhớ như in cảnh tượng lúc đó.
Cô chỉ còn cách tử thần đúng một bước chân.
"Nói thì nói thế, nhưng chuyện đó cũng không thể bao biện cho thói trăng hoa của anh ta," Thẩm Duyệt bĩu môi, "Tóm lại là anh ta không xứng với cậu."
"Tớ biết cậu quan tâm tớ," Khương Tiếu an ủi, "Yên tâm đi, tớ sẽ không để bản thân chịu quá nhiều uất ức đâu. Nếu chịu không nổi nữa, tớ sẽ rời đi."
Lời này Khương Tiếu đã nói trước đây rồi, nhưng chẳng có tác dụng gì, chỉ là nói miệng mà thôi.
"Haizz, thật không biết kiếp trước cậu đã tạo nghiệt gì mà kiếp này lại gặp phải anh ta."
Khương Tiếu tựa vào quầy bar: "Chắc là tớ đã giết người phóng hỏa rồi cũng nên."
---
Một tiếng sau, hot search mới được gỡ xuống.
Hiếm khi Trình Uyên chủ động gọi điện thoại tới để giải thích: "Chuyện hot search..."
"Em biết rồi, là do họ thêu dệt thôi." Khương Tiếu nói, "A Uyên, em tin anh."
"Vậy sao?" Trình Uyên cười ngắn ngủi một tiếng, "Có lẽ mắt nhìn của tôi đúng là tệ như vậy thì sao?"
"..." Đầu dây bên kia im lặng, Khương Tiếu không biết nói gì, lúng túng cắn môi: "Anh thật sự ở bên cô ta sao?"
Trình Uyên: "Nếu tôi nói có, cô định làm thế nào?"
Khương Tiếu luôn tự nhủ với bản thân, chỉ cần không tận mắt nhìn thấy thì coi như không có: "... Em không biết."
Cô thực sự không biết.
"Vừa rồi còn hùng hồn nói tin tôi, sao giờ đã đổi ý nhanh thế?" Trình Uyên cười nhạt, "Khương Tiếu, sự tin tưởng của cô đúng là muốn thu thì thu, muốn thả thì thả nhỉ."
Khương Tiếu nhận ra Trình Uyên đang không vui, vội giải thích: "Không phải, em không có không tin anh, em tin mà."
"Chứng minh thế nào?"
"Anh muốn em chứng minh thế nào?"
"Đích thân cô hãy đứng ra đính chính." Trình Uyên nói, "Nói với mọi người rằng, tối qua chúng ta ở bên nhau."
"..." Đây là bắt cô phải nói dối.
Khương Tiếu chưa bao giờ làm chuyện như vậy: "Em không giỏi xử lý những việc này, sợ làm không tốt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)