Thẩm Duyệt vì chuyện này mà rất bất bình, hỏi cô: "Vậy cậu gả cho Trình Uyên rốt cuộc là vì cái gì?"
Lúc đó mới cưới, Khương Tiếu vẫn còn tràn đầy hy vọng vào cuộc sống, đôi mắt ngập tràn ý cười: "Vì yêu, tớ chỉ mong anh ấy yêu tớ."
Tiếc rằng, tâm nguyện của cô không thành.
Ba năm, vẫn chẳng thể sưởi ấm được một trái tim băng giá.
Chẳng biết ai đã va vào Khương Tiếu một cái, đĩa trái cây trên tay cô rơi xuống đất, những loại trái cây nhập khẩu đắt đỏ vương vãi khắp sàn.
Bà Trình cười nói: "Xin lỗi, xin lỗi nhé."
Mọi người thản nhiên cười đáp: "Không sao đâu ạ, tại người khác không cẩn thận thôi."
Lúc nhìn những người đó, mặt bà Trình rạng rỡ nụ cười, nhưng khi nhìn sang Khương Tiếu, mặt bà đầy vẻ căm hận: "Cô làm ăn kiểu gì vậy?"
"Mẹ, là có người va vào con." Khương Tiếu giải thích.
"Va cô? Sao không va người khác? Thôi đi, rõ ràng là mình làm sai còn không biết hối lỗi, cứ thích ngụy biện." Bà Trình nạt nộ, "Chút việc nhỏ này cũng làm không xong, thật không biết thằng Uyên lấy cô về làm gì."
"Thật là xúi quẩy."
Khương Tiếu nhặt trái cây rơi dưới đất rồi quay lại bếp, một lúc sau lại bưng ra một đĩa khác.
Mọi người quây quần bên bàn trà ăn uống vui vẻ, còn cô thì giống như một người hầu đứng bên cạnh hầu hạ. Người không biết chuyện có lẽ thật sự tưởng cô là người làm của Trình gia.
Sau đó là thời gian dùng bữa, mọi người đều ngồi ăn, Khương Tiếu chỉ có thể đứng nhìn.
Chín giờ tối, bữa tiệc kết thúc, Khương Tiếu kéo lê thân xác mệt mỏi lên xe, mở điện thoại ra, không có lấy một tin nhắn WeChat nào.
Về đến nhà đã là chín giờ rưỡi, tắm rửa xong xuôi, chuông điện thoại chợt vang lên, là Giang Vũ gọi tới: "Phu nhân, Trình tổng có buổi tiếp khách, tối nay sẽ nghỉ lại khách sạn."
Tập đoàn Trình Thị kinh doanh nhiều khách sạn, căn phòng tổng thống sang trọng nhất luôn để trống dành riêng cho Trình Uyên, đó cũng là phòng nghỉ chuyên dụng của anh.
Anh có thể đến đó bất cứ lúc nào.
Giang Vũ: "Vâng."
Khương Tiếu đợi đến mười hai giờ vẫn không thấy điện thoại của Giang Vũ, điều đó chỉ có nghĩa là buổi tiếp khách của Trình Uyên vẫn chưa kết thúc.
Trước khi ngủ, cô không kìm được mà nghĩ, rốt cuộc là buổi tiếp khách kiểu gì mà lại kéo dài lâu đến thế.
Cô muốn đích thân hỏi Trình Uyên, nhưng lại sợ làm anh phiền lòng, cuối cùng chẳng dám hỏi câu nào. Trong lòng trĩu nặng tâm sự nên ngủ không ngon giấc, cứ liên tục gặp ác mộng.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, cả người cô vẫn còn mơ màng.
Khương Tiếu cầm lấy điện thoại định gọi đi thì điện thoại đã vang lên trước, là Thẩm Duyệt gọi tới, giọng điệu sáng sớm đã rất gay gắt.
"Tiếu Tiếu, tức chết tớ rồi."
Khương Tiếu: "Ai chọc cậu giận vậy?"
"Còn ai vào đây nữa, chồng cậu chứ ai." Thẩm Duyệt nói, "Trình Uyên."
"Trình Uyên?" Khương Tiếu ngơ ngác hỏi, "Anh ấy làm gì cậu à?"
"Anh ta không chọc tớ, anh ta chọc cậu đấy." Thẩm Duyệt nói, "Anh ta lại lên hot search rồi, cậu xem đi."
Khương Tiếu thoát khỏi giao diện cuộc gọi, nhấn vào Weibo, đập vào mắt cô là dòng hashtag: #Tổng giám đốc tập đoàn Trình Thị đêm khuya hẹn hò siêu mẫu#
Không phải người phụ nữ lần trước, lần này đã đổi sang một người khác, còn nóng bỏng hơn cả những người trước đó, thân hình vô cùng bốc lửa.
Thẩm Duyệt: "Anh ta rốt cuộc là bị làm sao vậy, dăm bữa nửa tháng lại lên hot search, có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của cậu không!"
Khương Tiếu đã quen với việc này, cô theo bản năng giải thích: "Chắc là họ cắt xén hình ảnh thôi, không phải thật đâu."
"Sao lại không phải thật." Thẩm Duyệt nói, "Sáng sớm tớ đã cho người điều tra rồi, là thật đấy. Trình Uyên cái tên tra nam này quá coi trời bằng vung rồi, tớ không cần biết, lần này cậu nói gì cũng phải chia tay với anh ta!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)