Thấy thế bà dĩ nhiên là không muốn quấy rầy, xoay người muốn chạy đi nhưng không ngờ đụng phải cái bọc trang sức đặt ở hành lang.
"Mẹ, sao mẹ lại lên đây?" Lục Thần sờ mũi một cái, cũng có chút ngượng ngùng, huấn luyện thời gian dài mặt bị phơi nắng thành màu đồng giờ hơi hiện ra sắc hồng khả nghi.
"Không có việc gì không có việc gì, chỉ muốn lên đây hỏi một chút xem Tiểu Hoàn thích ăn cái gì, mẹ bảo người đi chuẩn bị." Trương Kim Lan cười nói: "Được rồi, các con còn có chuyện cứ tiếp tục đi, mẹ đi xuống trước." Nói rồi mập mờ hướng về phía Lục Thần nháy mắt một cái.
Nghe vậy, biết hiểu lầm này lớn, Ôn Hoàn vội vàng xoay người lại giải thích: "Bác gái, cháu cùng Lục Thần thực sự không có gì!"
Trương Kim Lan đâu tin tưởng lời giải thích của cô, chỉ nghĩ là cô xấu hổ thẹn thùng, nói: "Không có việc gì, bác là người từng trải cũng dể hiểu." Nói xong không quên dặn Lục Thần: "A Thần, chờ chút nữa không lên đây gọi các con, nhớ mang Tiểu Hoàn xuống dùng cơm nhé."
Lục Thần gật đầu, chỉ nói: "Con biết rồi."
Đợi mẹ Lục đi rồi, vẻ mặt Ôn Hoàn căm hận nhìn anh chằm chằm, một lúc lâu sau mới oán giận nói: "Đều tại anh!" Bây giờ thật sự là có miệng cũng không nói rõ được!
Lục Thần gãi đầu gãi tai, nhỏ giọng nói thầm: "Đã bảo cô theo tôi vào phòng..." Đứng ở chỗ này lại vừa phải đề phòng bị cô cắn lén lại vừa muốn đề phòng bị người khác nhìn trộm, anh đâu thể trông nom nhiều vậy.
Ôn Hoàn trừng anh một lúc lâu, trừng đến nỗi mắt mình đều đau, lúc này mới tức giận đẩy anh ra đứng trước cửa sổ sát đất nhìn phong cảnh bên ngoài.
Lục Thần ở sau lưng hỏi: "Có muốn vào phòng tôi ngồi một chút không?"
Điện thoại mới kết nối đã nghe thấy bên kia điện thoại Linda có chút cáu kỉnh nổi giận: "Em đang ở đâu, lập tức quay về công ty cho chị, chúng ta nhất định phải nói chuyện cho rõ ràng!"
Chân mày càng nhíu chặt hơn, hỏi: "Có chuyện gì thì nói luôn trong điện thoại đi, ngày hôm nay em nghỉ." Cô chán ghét cái loại giọng điệu ra lệnh của chị ta, cô cùng chị ta chẳng qua chỉ là ký hợp đồng cũng không phải bán mình mà để cho chị ta bảo cô đến thì đến bảo đi thì đi!
Ôn Hoàn từ chối làm cho Linda bên kia điện thoại càng thêm căm tức nói: "Ôn Hoàn, bây giờ em có ý gì? Em đừng quên em cùng công ty là có hợp đồng, trên đó đã viết rõ ràng trong 10 năm em không được yêu đương, không được kết hôn, bây giờ em muốn trái với quy định?"
Ôn Hoàn cười nhạt: "Cho nên công ty suy tính muốn đóng băng em còn liên kết với các đài truyền hình lớn niêm phong hoạt động của em?" Nếu quả thật là như vậy, đối với cô mà nói không hẳn đã không tốt, cuộc sống như vậy đã quá đủ rồi.
"Em..." Linda bên kia điện thoại nổi đóa lên, hô hấp cũng trở nên có phần hổn hển.
Ôn Hoàn bên này đã sớm không còn nhẫn nại nói: "Không có chuyện gì thì cứ như vậy đi, ngoài ra hai ngày này đừng giúp em nhận họp báo, em muốn nghỉ ngơi hai ngày."
Linda và Ôn Hoàn hợp tác nhiều năm như vậy, dĩ̃ nhiên biết tính cách của Ôn Hoàn, cũng biết có một số việc cô không muốn thì đừng ép cô, sẽ chỉ làm cho mọi chuyện càng đi vào bế tắc. Vì vậy giọng nói xoa dịu nói: "Ôn Hoàn chờ một chút, thực ra, thực ra chị cũng không phải là không tán thành chuyện yêu đương của em. Nhưng em phải cân nhắc một chút vấn đề thực tế, em và công ty là có giao kèo, nếu như đến lúc đó công ty thực sự truy cứu, vậy em dù không vì mình lo lắng cũng phải vì mẹ Ôn lo lắng chứ, mẹ Ôn hiện đang ở trong viện điều dưỡng có chỗ nào không cần tiền không?" Chị ta biết mẹ Ôn chính là điểm chí mạng của Ôn Hoàn, chỉ cần có liên quan đến chuyện của mẹ Ôn, Ôn Hoàn cho dù không muốn cuối cùng cũng phải thỏa hiệp.
Ôn Hoàn không lên tiếng, tay gắt gao nắm thật chặt buông xuống bên đùi.
Thấy cô không nói lời nào, Linda biết lời nói của mình đã bắt đầu có tác dụng, vì vậy nói tiếp: "Ôn Hoàn, nói cho chị biết em đang ở đâu, chị và Tiểu Trương đến đón em. Buổi tối chị đã nhận một bữa tiệc từ thiện cho em, chị và phía bên tổ chức bàn bạc rồi, buổi tối chỉ cần em có thể xuất hiện bọn họ bằng lòng chi ra 20 vạn."
Ôn Hoàn cắn môi, có chút thống khổ nhắm mắt lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
