Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Thần cau mày trừng mắt nhìn cô: "Cô cũng quá độc ác đi!" Anh có thể rõ ràng cảm giác được trong miệng lan tràn mùi máu tươi, có lẽ cô một hơi cắn xuống thật sự không có một chút khách sáo nào.
"Ai cho anh lén hôn tôi!" Ôn Hoàn tức giận nói, giơ tay muốn túm tay của anh ra, nhưng vốn ngăn không nổi sức lực của anh, có chút thẹn quá hóa giận, nhìn anh chằm chằm: "Buông ra!"
"Cái gì mà lén hôn, mỗi người một lần, rất công bằng!" Nhớ không lầm đêm qua là cô chủ động, bây giờ đổi lại anh một lần chủ động, chỉ có thể xem như là giao dịch công bằng mà thôi.
Ôn Hoàn nghi ngờ, cau mày nhìn anh tức giận hỏi: "Anh có ý gì, cái gì mà mỗi người một lần?"
"Sao vậy, cô muốn quỵt nợ à, tối hôm qua chính là cô chủ động!" Làm hại anh cùng cô nửa đêm dội nước lạnh tắm, không biết còn tưởng rằng anh có bao nhiêu hưởng thụ ôm người đẹp cùng nhau tắm, chỉ có anh mới biết lúc đó có bao nhiêu chua xót và hành hạ.
cũng không biết từ nơi nào tới, mạnh mẽ đẩy anh ra: "Anh, anh anh anh... anh lưu manh!" Chỉ vào anh hơn nửa ngày mới thốt ra được mấy chữ như vậy.
Lục Thần nhìn chằm chằm cô, ánh mắt sáng rực có chút làm bỏng người, ngọn lửa trong mắt kia giống như có thể đem người đốt cháy, giọng nói khàn khàn ngầm chỉ: "Biết cái gì là đùa giỡn lưu manh không?"
Ôn Hoàn nhìn anh, có loại dự cảm xấu, không tự chủ nắm chặt quần áo trên người mình, đủ loại đề phòng nhìn anh: "Anh, anh, anh muốn làm gì..."
"Cô nói xem." Lục Thần nhìn cô nóng bỏng, càng nhích tới gần cô.
Ôn Hoàn thật sự sợ anh làm ra cái chuyện quá giới hạn, rất không có khí thế giơ tay lên chống trên lồng ngực anh không cho anh tiến gần nữa, cầu xin tha thứ nói: "Được rồi được rồi, tôi đầu hàng tôi đầu hàng! Anh đừng tới nữa, tôi không so đo nữa là được." Dù sao nhìn cũng đã nhìn rồi, cô cũng không thể đem mắt của anh móc xuống, tiếp tục tính toán cũng vô ích.
Nghe vậy, đứng ở trước mặt cô Lục Thần nhịn không được bật cười, vươn tay đem cô ôm vào trong lòng, buồn cười nói: "Đồ con gái không có khí phách." Giọng nói kia mang theo cưng chiều ngay cả chính anh cũng không nghĩ tới.
Ôn Hoàn giống như cũng không để ý lắm, bị anh ôm lấy chỉ lẩm bẩm nói: "Có khí phách cũng không đánh lại anh, một người dã man."
Lục Thần cười, giơ tay lên xoa xoa tóc của cô, mở miệng nói: "Làm bạn gái của tôi nhé."
"Tôi từ chối có ích không?" Ôn Hoàn tức giận nói, giọng nói rõ ràng mang theo oán giận cùng bất mãn.
"Vô dụng, cô chỉ có thể phục tùng." Hiếm khi tìm được một người thích hợp với cả nhà mà ba mẹ cũng hài lòng, anh không có lý do gì lại dễ dàng buông tay, cô dù muốn hay không cũng phải bằng lòng!
Ôn Hoàn không nói nữa, chỉ là ở trong lòng lẩm bẩm mắng anh một trận. Người đàn ông này vốn là côn đồ, dù có bằng lòng hay không cũng không cho người khác mở miệng trả lời, anh cho rằng đây là thời cổ đại à, cướp con gái trở về thì có thể làm áp trại phu nhân!
Ngay lúc trong lòng Ôn Hoàn đang lẩm bẩm, Lục Thần buông cô ra, cúi đầu bình tĩnh nhìn cô, nét mặt kia nghiêm túc làm cho Ôn Hoàn sợ.
"Anh...muốn làm gì?" Cô có loại dự cảm rất không tốt, người đàn ông này chẳng lẽ lại muốn đùa giỡn lưu manh à!
Môi Lục Thần giật giật, cười tà nói: "Nếu là quan hệ nam nữ, đương nhiên là sử dụng quyền lực của bạn trai!" Nói xong cũng không chờ Ôn Hoàn mở miệng phản bác, trực tiếp cúi đầu cắn lên môi cô, nhanh chóng đưa tay ôm chặt hông cô, một tay kia chăm chú giữ gáy cô, hoàn toàn chiếm lĩnh "khu căn cứ" của mình.
Ôn Hoàn thật là vừa tức vừa vội, muốn đẩy anh ra mà không dùng được sức lực, há mồm cắn anh lại luôn bị anh cảnh giác tránh né, còn quá đáng đè nặng môi cô nói không để cho cô làm mấy chuyện xấu!
Ngay lúc Ôn Hoàn còn muốn phản kháng mà Lục Thần còn muốn tiến thêm một bước cướp đoạt, đột nhiên có vật gì đó bị đụng phải truyền đến tiếng động, thừa dịp anh phân tâm Ôn Hoàn bừng tỉnh lấy tay đẩy anh ra, ngẩng đầu nhìn lên, lại không nghĩ đến chỗ rẽ ở hành lang mẹ Lục vừa vặn đứng ở đó cười nhìn bọn họ.
Trên mặt thoáng cái nổ tung nóng bỏng đỏ rực, vội vang xoay lưng lại, kéo Lục Thần qua trốn ở phía sau anh, tựa như vậy mới có thể cảm thấy giảm bớt sự tồn tại của mình.
Mẹ Lục buồn cười che che khóe miệng, vốn chỉ là bà muốn lên nhìn thuận tiện bảo Ôn Hoàn buổi tối ở lại cùng nhau ăn cơm, không nghĩ tới đi lên lại thấy bọn họ thân mật ôm hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
