Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ván thứ ba, Kiều Tân Kỳ chơi Tiểu Kiều, xạ thủ địch là Hoàng Trung, đi rừng Tấn Diệu Bách Lý Huyền Sách.
Đi đường dưới hỗ trợ, Tiểu Kiều đang dán mắt vào pháp sư địch Đát Kỷ.
Đường giữa có một mặc định ngầm về sự hiếu thắng: hạ pháp sư địch một mình và bị pháp sư địch một mình hạ gục, là cuộc đấu của danh dự.
Rồi Kiều Tân Kỳ kêu lên: "Chết tiệt, Hoàng Trung này ngồi xuống lúc nào thế?"
Tiểu Kiều liều mạng chạy ra khỏi phạm vi chiêu cuối Hoàng Trung, đã chạy tới sát mép.
Đồng đội đi rừng Bách Lý Huyền Sách Tấn Diệu chạy tới.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Tôi đón cậu]
Thủ Ước dùng móc câu kéo lấy Hoàng Trung địch, rồi hất hắn ra phía sau, khiến Tiểu Kiều sắp chạy thoát khỏi phạm vi chiêu cuối Hoàng Trung địch lại giẫm vào phạm vi tấn công của địch, đáng tiếc mất mạng.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Anh ơi, em cảm ơn anh nhé. Anh là gián điệp đối phương gửi tới hả?]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Xin lỗi]
Tấn Diệu khó chịu vung vẩy tay vài cái, nhíu mày.
Cổ tay lại bắt đầu đau, ngón cái run run, bàn tay phải có chút mất kiểm soát, cứng đờ khiến anh bấm nhầm chiêu.
Nghe thấy giọng đối phương có vẻ không ổn, Kiều Tân Kỳ lập tức an ủi.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Không sao không sao, người ta đâu tránh khỏi lúc sai sót]
Tấn Diệu không nói gì, tắt mic.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Không chơi nữa, tôi đi xem livestream đây]
Gần đây Kiều Tân Kỳ mê xem một nữ streamer Vương Giả Vinh Diệu, một nữ cao thủ đi rừng cực đỉnh, chuyên gia toàn năng, có thể gánh team cả ba đường.
Streamer? Giờ đúng 21 giờ rồi.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Streamer nào thế?]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Vương Giả Vinh Diệu - Lười Lười]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Ờ]
Qua giọng điệu có thể nghe ra một chút thất vọng nhẹ.
Livestream mới bắt đầu chưa đầy hai tiếng, Kiều Tân Kỳ đã ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy, cả phòng ký túc xá chỉ còn mình cô chưa trở dậy.
"Chào buổi sáng cả nhà." Kiều Tân Kỳ thò đầu từ giường tầng trên, nhìn xuống ba đứa bạn cùng phòng đang vệ sinh cá nhân. Còn nửa tiếng nữa mới ra khỏi phòng, cô vẫn lười biếng chưa chịu dậy.
Ba đứa bạn đang trang điểm.
Triệu Vũ Hàn đã bắt đầu kẻ mắt, liếc nhìn Kiều Tân Kỳ vẫn không nhúc nhích: "Kỳ Kỳ, hôm nay cậu không trang điểm à?"
Kiều Tân Kỳ nhắm mắt áp đầu vào thanh chắn giường, giọng ủ rũ: "Không muốn trang điểm." Dù sao trang điểm rồi cũng phải đeo khẩu trang.
Chung Ngọc thở dài: "Tiếc quá, cậu không có cơ hội dùng thử lọ kem nền đắt tiền tớ mới mua rồi."
Trương Thư hoàn thành nhanh nhất đã bắt đầu đi lại quanh phòng: "Các chị em ơi, tớ xong rồi." Cô ấy trang điểm khá đơn giản, chỉ thoa kem nền, các bước còn lại qua loa vài đường là xong.
Kiều Tân Kỳ thong thả trèo xuống giường vệ sinh cá nhân, thay quần áo. Khi cô chuẩn bị xong, hai đứa kia cũng trang điểm xong.
Triệu Vũ Hàn xé một gói khẩu trang mới: "Khẩu trang nè, có ai cần không?" Phát cho mỗi đứa một cái rồi cô ấy cất đi: "Học kỳ này trường còn phát khẩu trang không nhỉ?"
Trương Thư: "Có phát, lát họp lớp chắc sẽ phát."
Trên đường đến họp lớp, Trương Thư nói: "Có người kết bạn với tớ rồi. Bên đó sách đủ cả, còn có mấy cuốn dùng cho năm ba, những bốn cuốn luôn."
Chung Ngọc: "Vậy được đấy."
Trương Thư: "Ừ, để tớ hỏi giá."
Buổi họp lớp đầu tiên sau kỳ nghỉ chỉ có tác dụng điểm danh thống kê số người, xác định bao nhiêu người trong lớp chưa quay lại trường, quan trọng nhất là phát khẩu trang. Chưa đầy nửa tiếng đã kết thúc.
Kiều Tân Kỳ liếm môi: "Muốn uống trà sữa quá." Hình như lâu rồi cô chưa uống trà sữa.
Chung Ngọc: "Tớ cũng muốn uống."
Cả bốn người cùng hướng đến quán trà sữa.
Trong trường có ba bốn quán trà sữa, nhưng đông khách nhất là quán "Uống Một Chút" ở phía bắc, nghe nói quán này đã mở sáu bảy năm rồi.
Bây giờ mới hơn 11 giờ sáng, thời điểm này không nhiều người uống trà sữa.
Chọn xong trà sữa, Chung Ngọc nói: "Kỳ Kỳ, tớ sang bên cạnh mua đồ cái."
Kiều Tân Kỳ giơ tay ra hiệu OK, ngồi trên sofa mở Vương Giả Vinh Diệu lên. Thời gian ngắn ngủi đợi trà sữa không đủ chơi một ván, cô chỉ định nhận đồ thôi.
Hai đứa bạn đối diện tụm năm tụm ba kể chuyện vui kỳ nghỉ đông.
Hai mươi phút sau, Triệu Vũ Hàn nói: "Sao Chung Ngọc lâu vậy mà vẫn chưa về."
Trương Thư: "Để tớ nhắn tin hỏi thử."
Nghe vậy, Kiều Tân Kỳ ngẩng đầu định nhìn ra cửa, thì một giọng nói vang lên trước mặt, cười tươi, giọng điệu đầy trêu chọc: "Chào bạn [Nhìn nữa, tôi đánh cậu], tôi là [Thịnh Thịnh Như Kiều]."
Ngay lập tức, nụ cười trên mặt Kiều Tân Kỳ biến mất.
Tấn Diệu là [Thịnh Thịnh Như Kiều]?
Thảo nào cứ thấy giọng [Thịnh Thịnh Như Kiều] quen quen.
Trong đầu Kiều Tân Kỳ từng thoáng nghĩ Tấn Diệu là [Thịnh Thịnh Như Kiều], nhưng không suy nghĩ sâu, cô tưởng là ảo giác.
Dù sao, làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy.
Tấn Diệu giả vờ không thấy sự kinh ngạc của Kiều Tân Kỳ, rất tự nhiên lấy điện thoại ra hiện mã QR: "Xem vì skin Quý Tộc X, kết bạn Wechat nhé?"
Hai người họ rõ ràng có Wechat của nhau mà.
Kiều Tân Kỳ gượng cười, dưới ánh mắt tò mò của hai đứa bạn, rút điện thoại ra giả vờ quét mã, dùng mắt chất vấn Tấn Diệu: Cậu muốn gì?
Tấn Diệu giả vờ không hiểu ánh mắt chất vấn của cô, giả vờ đồng ý, thực tế nhắn tin cho cô: "Bạn Tiểu Kiều, pháp sư của cậu chơi hay lắm đó."
"Sau khi kết bạn Wechat", Tấn Diệu vẫn giả vờ trước mặt bạn của Kiều Tân Kỳ: "Tôi tên Tấn Diệu, còn bạn tên gì?"
Pháp sư của cậu chơi hay lắm đó~
Đây là mỉa mai ngầm sao?
Kiều Tân Kỳ trừng mắt nhìn Tấn Diệu.
Sao nào? Cô chơi dở, không so được với nhận thức và thao tác của tuyển thủ chuyên nghiệp.
Chơi hay thì giỏi lắm à, coi thường người chơi rank thấp.
Người chơi rank Tinh Diệu chiếm tỷ lệ rất cao trong số người chơi rank Vương Giả đấy.
Thấy Kiều Tân Kỳ không lên tiếng, Triệu Vũ Hàn đẩy nhẹ nhắc nhở cô.
Dưới sự thúc giục của bạn, Kiều Tân Kỳ nghiến răng nói: "Kiều Tân Kỳ."
Tấn Diệu, ngày càng đáng ghét.
"Bạn Kiều Tân Kỳ, chúng ta thật có duyên." Nụ cười rạng rỡ của Tấn Diệu trong mắt Kiều Tân Kỳ có chút chói mắt.
Kiều Tân Kỳ không sao cười nổi.
Kiều Tân Kỳ chắc sẽ không chơi game với anh nữa đâu.
Tấn Diệu cố ý hỏi trước mặt bạn của Kiều Tân Kỳ: "Chúng ta còn có thể chơi game cùng nhau chứ?"
Kiều Tân Kỳ đương nhiên không muốn chơi cùng Tấn Diệu, nhưng nếu từ chối, bạn bè chắc sẽ hỏi dồn, để tránh phiền phức: "Đương nhiên rồi."
Khi Tấn Diệu rời đi, Triệu Vũ Hàn lập tức ngồi xuống cạnh Kiều Tân Kỳ: "Mầm mống tình yêu của cậu đến rồi đó, Kỳ Kỳ."
Đâu phải vì cô không biết đối phương là Tấn Diệu, nếu biết chắc chắn cô đã không chơi game cùng anh rồi.
Kiều Tân Kỳ bực bội cầm điện thoại lên nhắn tin: "Cậu cố tình đúng không?"
Tấn Diệu: "Gì cơ?"
Giả ngu.
Kiều Tân Kỳ: "Từ đầu cậu đã biết là tôi, sao không nói?"
Tấn Diệu: "Nếu nói ra, cậu còn chơi cùng tôi nữa không?"
Không đời nào.
Kiều Tân Kỳ không trả lời nữa.
_____
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




