Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cũng là những bậc cha mẹ bận rộn, chú Kiều và dì Dương tuy cũng thường xuyên đi làm đêm ngày không có ở nhà, nhưng trách nhiệm gia đình và tình yêu thương không hề giảm bớt.
Tấn Diệu hôm nay lại đình công rồi.
Vương Giả Hạp Cốc là một nơi rất thú vị, nó có thể khiến người chơi tập trung ý thức, loại bỏ tạp niệm, chuyển hướng sự chú ý.
Lý Bạch Phượng Cầu Hoàng dừng lại ở đường giữa: “Phượng ơi Phượng ơi về cố hương, ngao du bốn bể tìm phượng hoàng.”
Chân Cơ U Hằng đi vòng quanh anh mấy vòng: “Núi cao sông dài, mối hận này triền miên.”
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Cậu chưa khai giảng sao?]
Lòng Tấn Diệu như bị người ta đặt vào nước, vô số bàn tay kéo anh xuống.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Sắp rồi, còn ba ngày nữa]
Vì đã quen thân với người chơi Quý Tộc X này, Kiều Tân Kỳ nói chuyện không còn khách sáo và ngắn gọn nữa, giọng điệu sinh động hơn.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Cậu học trường nào?]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Đại học Lâm Tịnh.]
Tấn Diệu do dự một chút.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Tôi cũng học Đại học Lâm Tịnh, chúng ta có duyên thật]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Trùng hợp vậy, tôi không biết tôi đã thêm cậu lúc nào]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Có lẽ chúng ta đã quen nhau trước đây]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Đường giữa biến mất rồi, họ muốn vào khu vực bùa đỏ]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Tôi bọc từ phía sau]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Được được, nhà nó có bùa xanh]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Lại lấy đi]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Đối diện con Già La này mạnh quá, bắt nó đi]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Tôi đang hồi chiêu cuối]
“Kiều Tân Kỳ!” Người chưa vào đến cửa, giọng Kiều Sâm Lâm đã truyền đến tai Kiều Tân Kỳ.
Kiều Tân Kỳ nói lớn: “Gì?”
Kiều Sâm Lâm thò đầu vào: “Không có gì, em tưởng chị không có ở nhà.”
Kiều Tân Kỳ lườm.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Không chơi nữa, bye bye]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Được]
Sắp khai giảng, Kiều Tân Kỳ đã thu dọn hành lý xong, trong nhóm chat ký túc xá đang thảo luận sôi nổi.
Triệu Vũ Hàn: “Hay là học kỳ sau chúng ta mua sách đi, tiết kiệm tiền”
Chung Ngọc: “Đồng ý, mấy cuốn sách đó đắt thật.”
Trương Thư: “Vậy đăng lên confession đi.”
Confession của trường trong trường đại học có rất nhiều công dụng, một nửa là đăng ảnh tự sướng, tìm người giả mạo, một phần nhỏ là thông báo tìm người gặp tình cờ chụp được ảnh, nửa còn lại dùng cho thông báo tìm đồ, nhặt được của rơi và giao dịch mua bán.
Ngoài confession ra, còn có các nhóm lớn do sinh viên tự lập, mỗi năm đều có thành viên cũ rời đi và thành viên mới tham gia.
_____
Năm học mới, không khí mới, một ngày mới thật thoải mái.
Là người đến trường sớm nhất, Kiều Tân Kỳ đảm nhận nhiệm vụ dọn dẹp ký túc xá, bận rộn cả buổi chiều cuối cùng cũng xong xuôi.
Ngồi trên giường, cô mở Vương Giả Vinh Diệu lên.
Triệu Vũ Hàn đẩy vali bước vào: "Kỳ Kỳ, tớ tới rồi." Nghe thấy tiếng TIMI từ giường tầng trên, cô ấy chỉ chỉ Kiều Tân Kỳ: "Vừa đến đã lao vào game rồi hả."
Kiều Tân Kỳ nghiêng đầu, giơ tay vẫy vẫy: "Ừm, chơi chung không, đảm bảo carry."
"Tớ còn phải dọn đồ nữa." Triệu Vũ Hàn khéo từ chối.
Một lúc sau, Chung Ngọc và Trương Thư cũng tới.
Chung Ngọc mở vali: "Các cậu ơi, tớ mang theo khô bò nè."
Triệu Vũ Hân ôm lấy cô ấy: "Cảm ơn cậu."
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Đóng băng được. ]
Xạ thủ địch không hề hay biết nguy hiểm đang tới gần, thấy máu xạ thủ đối phương còn nửa, hắn muốn tấn công nhanh, Tiểu Kiều địch cũng xoạc chân bước ra.
Tin tốt.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu hào hứng: Mau tới, tôi đóng băng ba đứa]
Vương Chiêu Quân Kiều Tân Kỳ giữ kỹ chiêu 2 trong tay, chớp đúng thời cơ, ba kẻ địch rơi vào bẫy băng giá, chiêu cuối của Vương Chiêu Quân ngay lập tức ập xuống.
Giây tiếp theo, tin xấu.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu tức giận: Quan Vũ cũng đẩy ba đứa, đẩy mất ba mục tiêu của tớ rồi]
Ba kẻ địch bị Quan Vũ đẩy trùng khớp với ba kẻ bị Vương Chiêu Quân đóng băng, hắn ta đẩy chúng ra khỏi phạm vi chiêu hai của Vương Chiêu Quân, khiến Vương Chiêu Quân ra chiêu trượt.
Kiều Tân Kỳ bất lực, liên tục bấm vào avatar Quan Vũ.
Cái quái gì vậy, đồng đội chẳng ra gì.
[Thịnh Thịnh Như Kiều nhịn cười: Không sao, không sao, giết được mà]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu ấm ức: Tôi phục luôn rồi]
Một đợi giao tranh kết thúc.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Mau chạy đi, đi rừng bên kia đang tới bao vây]
Vương Chiêu Quân lập tức rút lui, không ngờ đi rừng bên đối phương là Nakoruru từ bụi nhà mình xuất hiện, cưỡi đại bàng lao thẳng đến đè lên người Vương Chiêu Quân.
May mà Kiều Tân Kỳ nhanh mắt nhanh tay, dùng chiêu 2 lên chính mình.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Đóng băng rồi]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Tới đây, tôi đón cậu]
Đi được nửa đường, không cẩn thận bị Tiểu Kiều đối phương hạ gục.
Còn Vương Chiêu Quân nhờ có Tốc Biến mà giữ được mạng.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Bị tính toán rồi, con Tiểu Kiều này còn gian hơn cả cậu]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Haha, tôi gian gì đâu, đường đường chính chính mà, để tôi trả thù cho cậu nhé]
Kiều Tân Kỳ cười tươi như hoa, mặt mày hớn hở.
Trương Thư nhìn như diều hâu: "Kỳ Kỳ, cậu đang chơi game với ai thế?"
Kiều Tân Kỳ bận không ngẩng đầu lên: "Với Quý Tộc X đó, lát nữa chơi chung không? Có skin xài ké đấy."
Triệu Vũ Hàn bóc trần: "Yêu online à."
"Gì chứ." Kiều Tân Kỳ cãi lại: "Đơn thuần là bạn cùng leo rank thôi."
Bạn cùng chơi game đơn thuần ư?
Nhìn nét mặt hớn hở rạng rỡ trên gương mặt nhỏ nhắn của Kiều Tân Kỳ kia, ai mà tin được.
Ván thứ hai.
Trợ thủ Trương Phi vào game.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Đi theo tôi]
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Không được, xạ thủ sống không nổi]
Dọn xong lính đường dưới, Trương Phi Kiều Tân Kỳ thấy trợ thủ địch đi đường giữa, cô cũng men theo đó.
Vừa rời đi tới hang rồng, đường dưới đã truyền tin xấu xạ thủ đã chết, ngay sau đó đường giữa cũng thông báo pháp sư bị hạ.
Trương Phi Kiều Tân Kỳ đứng sững hai giây, rồi đi tới con bùa đỏ, đánh thường.
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Tôi đánh bùa đỏ cho cậu]
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Không còn ai để theo mới tìm tới tôi, tôi là bình phong của cậu hả?] Đầy oán giận.
Trương Phi: Vậy tôi đi đây.
Dù sao Hoàng Trung cũng sống lại rồi.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Đi với tôi đi, Phi Phi theo tôi này. ]
Lúc giao tranh, Trương Phi mở chiêu cuối, phun ba địch, đáng tiếc sát thương địch quá mạnh, đánh đau thấu xương.
Bắt đầu rút lui!
Trương Phi che chở đồng đội rút lui, rồi mới phát hiện ra
[Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Hoàng Trung này ngồi xuống lúc nào thế?]
Hoàng Trung mở chiêu cuối ngồi xuống bắn, giống như bia sống, vô số đòn đánh ập tới, đánh cho ông lão sáu mươi tuổi mặt mày bầm dập, bị đá về suối.
Trương Phi liều mạng che chở, cùng chết theo.
Tấn Diệu thấy Kiều Tân Kỳ chết, rất xót xa.
[Thịnh Thịnh Như Kiều: Đừng quan tâm hắn nữa, hắn chỉ dắt cậu đi chết thôi, qua đây tôi bảo kê cậu]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




