Tiết Nam Tinh và Lương Sơn chỉ cảm thấy một luồng hàn khí từ lòng bàn chân dâng lên tận đỉnh đầu.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt đều tràn ngập kinh hãi.
Chẳng bao lâu, một vị tăng nhân vội vã chạy tới, sải bước dài đến đỡ lấy kẻ điên loạn kia, ôn tồn an ủi: “Liễu Năng, Liễu Năng, là ta! Liễu Ngộ sư huynh đây, đừng sợ đừng sợ, không sao rồi.” Người đến môi dày mũi tròn, dáng vẻ phúc hậu hiền lành.
Liễu Năng vừa thấy huynh trưởng, thần sắc kinh hãi dần tan, tâm trạng bình ổn trở lại, ngây người đứng yên tại chỗ, hai mắt vô hồn như kẻ mất trí.
Người kia thở phào nhẹ nhõm, chắp tay thi lễ, cúi đầu tạ lỗi với Tiết Nam Tinh và Lương Sơn: “Bần tăng Liễu Ngộ, bái kiến hai vị thí chủ. Vừa rồi ta thật sự xin lỗi, Liễu Năng sư đệ do mắc chứng cuồng loạn, thường hay phát tác, lời nói lỗ mãng, kinh hãi hai vị thí chủ, xin đừng trách cứ.”
Tiết Nam Tinh nhìn vị tăng nhân điên loạn trước mắt, đầu đội chiếc nón tơi rách nát, mặt mũi lấm lem bùn đất tựa như vừa từ trong mộ chui ra, khó mà nhìn rõ dung mạo. Hai cổ tay mỗi bên một vết thương rớm máu, lật cả da thịt, vậy mà hắn ta dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn.
Một lát sau, nàng hoàn hồn, gật đầu đáp lễ: “Không sao.” Trong lòng vẫn còn vương chút kinh hãi.
Liễu Ngộ không nán lại lâu, nhanh chóng dẫn Liễu Năng rời đi.
…
Hai người thu dọn xong thiền phòng đổ nát thì trời đã sang canh hai.
Có lẽ vì quá mệt mỏi, Tiết Nam Tinh vừa nằm xuống đã nghe thấy phía bên kia tấm màn vọng lại tiếng ngáy đều đều.
Ngoài trời lại mưa to, hạt mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, tạo nên một thứ âm thanh đều đặn như khúc nhạc ru ngủ. Ngón tay đang cuộn chặt của Tiết Nam Tinh dần buông lỏng, hơi thở cũng nhẹ nhàng dài hơn.
Bỗng một tia chớp xé toạc màn đêm. Trước khung cửa sổ vỡ nát, một bóng đen vụt qua.
...
Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh.
Cơn mưa đêm qua đã gột rửa hết mây đen, bầu trời trong vắt lạ thường. Mới canh năm ba khắc mà trời đã sáng rõ.
Tiết Nam Tinh vẫn còn say giấc nồng.
“Mở cửa! Mở cửa!” Đột nhiên, tiếng gọi dồn dập vang lên bên ngoài, nặng nề như tiếng trống trận.
Nàng giật mình tỉnh giấc, một tia sáng chói chang chiếu vào mắt.
“Người bên trong mau ra đây!”
Tiếng gọi ngày càng gấp gáp, dường như chỉ chốc lát nữa thôi sẽ có người phá cửa xông vào.
“Ai đó?” Phía bên kia tấm màn rách, Lương Sơn trở mình, cất giọng khó chịu.
Bên ngoài bỗng im bặt.
Tiết Nam Tinh đưa tay lau đi giọt nước mắt còn đọng nơi khóe mi, chưa kịp hoàn hồn đã nghe “Ầm” một tiếng vang lớn, cửa bị một cước đá tung, mấy người tay cầm đao nối nhau tiến vào.
Tiết Nam Tinh ngước mắt nhìn, một luồng kim quang chói lóa khiến nàng không thể mở mắt. Nàng theo bản năng đưa tay lên che, cánh tay vừa giơ lên giữa chừng đã nhói đau. Khi nàng kịp phản ứng thì hai tay đã bị người ta bẻ ngược ra sau, không thể cử động.
Đau sao? Vậy đây không phải mơ rồi.
“Các ngươi là ai, vì sao lại trói chúng ta lại?” Lương Sơn vừa quát lớn vừa giãy giụa, nhưng rõ ràng là vô ích.
Tiết Nam Tinh nghiêng đầu tránh luồng kim quang chói mắt, nhắm chặt hai mắt rồi lại mở ra, cố gắng thích ứng với ánh sáng đột ngột.
Bỗng nhiên trước mắt tối sầm, một bóng người cao lớn chắn ngay trước mặt nàng. Do ánh sáng ngược chiều, chỉ thấy được một bóng hình cao gầy mà không nhìn rõ mặt mũi.
Kẻ đó khẽ giơ một tay, chỉ về phía Tiết Nam Tinh, quay đầu hỏi: “Là hắn ta sao?” Giọng điệu hờ hững.
“Dạ, thưa Thế tử điện hạ, chính… chính là hắn ta.” Một giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau.
Một thoáng im lặng.
Tiết Nam Tinh cảm thấy có một ánh mắt đang dò xét trên người mình, như đang thăm dò, như đang đánh giá, khiến nàng cảm thấy vô cùng không thoải mái.
“Được rồi, mang đi.” Bốn chữ nhẹ tênh vừa dứt, người trước mặt đã biến mất.
Ngay sau đó, Tiết Nam Tinh cảm thấy hai tay bị bẻ ngược ra sau càng chặt hơn, cả người bị nhấc bổng lên rồi lôi ra ngoài một cách thô bạo.
“Ta tự đi được!” Tiết Nam Tinh giật mạnh vai, quát lên phản kháng.
“Được! Coi như các ngươi không chạy thoát được.”
Nàng hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại, bắt đầu sắp xếp suy nghĩ. Hiện tại nàng đã là tội phạm bị truy nã của huyện Phụng Xuyên, nếu muốn bắt nàng thì cứ việc phát lệnh truy nã đến Vũ Châu, quang minh chính đại để quan phủ bắt, tại sao lại phải tốn công tốn sức phái binh từ kinh thành đến đây? Nếu muốn giết người diệt khẩu thì lúc nãy cứ một đao kết liễu nàng là xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
