Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô út thoạt tiên hơi sững người nhưng sau khi biết bà mối Trương đã nói trước với chị dâu cả của mình, hơn nữa chính chị cả là người đồng ý việc này nên bà cũng mừng lắm!
Bà liền giao việc nhà lại cho các con, rồi vội vàng đi cùng mọi người, trên đường còn nói với Hàn Thế Quốc:
“Con bé Thiển Thiển còn tốt hơn Giang Nguyệt nhiều. Từ nhỏ nó đã ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Khi trước định hôn cho con với Giang Nguyệt, là vì lúc đó Thiển Thiển mới mười bảy tuổi, vẫn còn đi học. Chứ không thì dì đã giới thiệu Thiển Thiển cho con rồi!”
Hàn Thế Quốc nghe dì nhỏ nói vậy thì trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh cô gái đã gặp hôm qua.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, đôi mắt to tròn long lanh, hàng lông mày cong cong, cả người toát lên vẻ dịu dàng e ấp. Giọng nói khi cô dạy học trò cũng nhẹ nhàng mềm mại.
Hôm qua về nhà, vừa biết mình bị hủy hôn thì anh không hề cảm thấy buồn bã, thậm chí không mảy may thất vọng. Bởi vì anh vốn chẳng biết Giang Nguyệt trông thế nào, huống gì nói đến tình cảm.
Chẳng qua mẹ anh sốt ruột, sợ anh lớn tuổi rồi mà vẫn chưa vợ nên mới gấp gáp định chuyện hôn sự. Bây giờ bị hủy hôn thì thật lòng mà nói, anh chẳng có cảm xúc gì ngoài vui mừng.
Thậm chí còn định nhờ bà mối dò hỏi cô giáo họ Giang dạy ở tiểu học thị trấn.
Vậy mà bà mối lại tự mình tìm tới cửa!
Nếu không phải là duyên số thì là gì?
Hàn Thế Quốc thực sự vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình. Giờ nghe dì Giang nhắc đến cô cháu gái, anh khiêm tốn nói:
“Cũng đúng là tình cờ. Hôm qua lúc cháu được nghỉ phép về nhà, đã tình cờ gặp Thiển Thiển trên đường.”
“Thế à? Gặp rồi sao?” Dì Giang nghe thế liền phấn khởi nói.
Cả nhóm người họ đi thẳng đến đội năm sao. Thế nhưng, không phải ai bên nhà họ Hàn cũng vui vẻ.
Đứng ở cửa trông theo bóng họ khuất xa, chị dâu cả Lý Hà liền quay vào nhà, không nhịn được nói với Hàn Thế Dân:
“Nhà họ Giang cũng lạ thật, bên nhánh hai thì tới hủy hôn, còn nhánh cả lại để ý đến Thế Quốc!”
Anh cả Hàn Thế Dân liền đáp: “Em đừng nói bậy, nhánh cả nhà họ Giang đúng là có con mắt tinh đời!”
Lý Hà hừ lạnh một tiếng: “Tất nhiên rồi, Thế Quốc hứa sẽ tặng một trăm đồng tiền cưới, thêm bốn tám cặp chân, lại còn cả ba quay một kêu. Con gái nhà họ Giang là làm bằng vàng chắc? Mà dù có làm bằng vàng cũng chưa chắc đáng giá từng ấy!”
Suy cho cùng, cô ta chỉ là đang ghen. Bởi vì ngày xưa lúc cô ta gả vào nhà, sính lễ chỉ vẻn vẹn hai mươi đồng, thêm vào đó là ba mươi sáu cái chân.
Tuy lúc ấy cũng xem như nở mày nở mặt, không đến nỗi mất mặt nhưng so với điều kiện mà cậu em chồng cô ta đưa ra cho nhà gái khi kết hôn hiện tại thì thật sự không thể so được. Thử hỏi lòng cô ta sao mà không thấy chênh vênh cho được?
"Sính lễ của Thế Quốc khi cưới vợ, đó là chuyện của nó, tiền cũng là nó tự kiếm!" Hàn Thế Dân nhíu mày nói.
"Tự kiếm cái gì mà tự kiếm? Giờ nhà mình còn chưa phân chia, nó kiếm được thì cũng là phải tính vào của chung!" Lý Hà nghiến răng nói: "Tôi mặc kệ, tôi cũng muốn bù sính lễ. Anh mà không bù cho tôi thì tôi không để yên đâu!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
