Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bà mối Trương thấy bà Hàn hỏi thì cười tươi như hoa:
“Con bé Thiển Thiển nghe tôi kể là hôm qua đồng chí Hàn Thế Quốc đã gặp mình thì bất ngờ lắm, còn hỏi tôi có phải là anh bộ đội hôm qua trên đường tan học không. Tôi gật đầu, nó liền đỏ cả mặt. Nhìn là biết, nó cũng có cảm tình với cậu ấy đấy!”
“Thật thế à?” Bà Hàn mừng ra mặt, ánh mắt nhìn con trai sáng rực.
Còn Hàn Thế Quốc thì vẫn bình tĩnh như cũ, mặt không đổi sắc.
“Làm gì có chuyện giả? Cô em gái Quế Vân của tôi cũng là người thẳng thắn, thấy hai đứa đã gặp nhau rồi, bèn bảo tôi đưa nhà bên này đến chơi, uống chén trà làm quen.” Bà mối Trương liếc mắt nhìn Hàn Thế Quốc đang cố tỏ vẻ bình tĩnh, bà làm mai bao năm, gặp kiểu này nhiều rồi. Ngoài mặt thì dửng dưng, chứ trong bụng chắc đang vui muốn nổ tung ấy chứ.
“Được được được, thế thì qua bên ấy uống trà một chén!” Bà Hàn nghe nhà họ Giang chủ động như vậy thì càng mừng, lập tức quay sang con trai giục:
“Đi thay đồ ngay, mặc bộ nào đẹp nhất ấy! Còn nữa, bánh kẹo mang hết cho mẹ, đừng để thiếu!”
Hàn Thế Quốc cũng không chậm trễ. Tuy bước đi vẫn bình tĩnh nhưng vào phòng thay đồ xong lại ra rất nhanh, cả người sáng sủa đúng chuẩn trai trẻ phong độ.
Nói không phải, chứ ngoài bánh kẹo thì anh còn mang theo cả thuốc và rượu. Thường thì lần đầu đến nhà gái, mang bánh kẹo là được rồi. Nhưng anh còn cẩn thận chuẩn bị thêm thuốc lá rượu chè, thế thì cần nói gì nữa?
Rõ ràng là có lòng.
Anh cả Hàn Thế Dân thì không nói gì, nhưng vợ là chị dâu Lý Hà thì lại không nhịn được mà nhếch môi.
Cha Hàn gật đầu rồi dặn con trai:
“Phải biết cư xử cho tốt đấy!”
“Vâng.” Hàn Thế Quốc hiếm khi trả lời rõ ràng như thế.
Và thế là, cả nhà cùng lên đường.
Tuy nhiên, bọn họ không lập tức đến thẳng đội sản xuất Ngũ Tinh mà lại rẽ vào nhà cô út bên họ Giang trong thôn trước. Hôm qua cô út tức đến phát khóc vì chuyện anh hai và chị dâu đột nhiên tới nhà bên nhà trai để hủy hôn. Dù gì chuyện hứa hôn ban đầu là do bà đứng ra dàn xếp, bây giờ hai người kia lại đến hủy hôn, vậy thì bà không thể không qua xin lỗi nhà họ Hàn một tiếng.
Mặc dù ba năm rồi nhưng bên trai cũng không làm khó hay trói buộc gì, chỉ là quá bận, không có thời gian, mà lúc trước khi định hôn cũng đã nói rõ rồi. Anh hai và chị dâu của bà không thể không biết.
Vậy mà bây giờ sắp đến ngày cưới nhưng bọn họ lại đòi hủy hôn. Cô út có quyền nghi ngờ rằng chính cô cháu gái Giang Nguyệt của mình đã phải lòng người khác rồi!
Nếu không thì sao lại làm ra chuyện như vậy ngay vào lúc quan trọng thế này?
Con gái còn nhỏ không hiểu chuyện thì thôi, chẳng lẽ làm cha mẹ mà cũng hồ đồ như thế?
May mà bên nhà họ Hàn rất hiểu chuyện, không để bụng. Nhưng mẹ của Hàn Thế Quốc cũng hiểu rõ con người của cô út nhà họ Giang. Đối phương về làm dâu nhà này đã hơn chục năm, tiếng lành đồn xa. Hơn nữa chuyện hôm nay lại liên quan đến cháu gái bên nhà mẹ đẻ của bà.
Vì vậy, mẹ Hàn Thế Quốc cố tình đến tận nhà rủ cô út cùng đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)