Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vừa Theo Quân Đã Mang Song Thai, Cô Vợ Cá Mặn Trở Thành Bảo Bối Của Sĩ Quan Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Nói xong câu cuối, bà Trương còn cười đùa một câu.

Chu Quế Vân bật cười mắng nhẹ:

“Phải xem người ta có thèm bà không đã!”

Triệu Ái Anh, Triệu Ái Phượng và Tô Chỉ Nhu đứng bên cũng không nhịn được cười.

Còn mấy cậu con trai trong nhà như Giang Thủ Hải, Giang Thủ Đào, Giang Thủ Hà thì sáng sớm đã vác lương khô lên núi chẻ củi để dành cho mùa đông, chẳng ai ở nhà cả.

Không khí vừa hòa hoãn, bà mối Trương mới nhấp một ngụm nước đường đỏ ngọt lịm rồi nói:

“Thật đó, tôi không đùa đâu! Tôi không phải nhìn với tư cách bà mối, mà là với con mắt của một bà mẹ vợ nhìn con rể tương lai. Tôi mà có con gái thì khỏi cần sính lễ này nọ, tôi còn sẵn sàng gả không lấy gì, thậm chí còn cho thêm!”

“Bà nói quá rồi đó.” Triệu Ái Phượng cười.

“Đúng rồi, lại còn cho thêm nữa chứ. Chưa thấy ai làm mẹ mà khôn vậy đâu, định hại con gái nhà mình hả?” Triệu Ái Anh cũng phụ hoạ.

Nói thật, sính lễ có thể gọi là lấy lệ thì được, chứ kiểu "cho không biếu không" thì nghe có phần quá đà. Con gái nhà nào mà phải gả đi kiểu đó, không phải nghèo rớt mồng tơi thì là sao?

“Không có nói quá đâu!” Bà Trương vội vàng phân bua.

“So với Hàn Thế Quốc thì thằng nhà họ Vương kia chẳng có điểm gì nổi bật. Cao thì không cao, mặt mũi cũng thường, trong đơn vị thì chỉ làm sai vặt, có phải quan chức gì cho cam!”

“Nhưng mà, Hàn Thế Quốc giờ đã là doanh trưởng rồi đấy, tiền đồ phải nói là vô cùng xán lạn!”

“Lại còn có một người chị gái đang sống trong khu nhà cán bộ của huyện ủy trong thành phố, sau này dù có về hưu cũng chắc chắn sẽ được sắp xếp công việc đàng hoàng!”

“Tôi nhìn cậu ta là biết, sau này nhất định chẳng thể kém được!”

“Nếu mà Thiển Thiển nhà mình gả cho cậu ấy, thì đúng là số hưởng rồi!”

“Lần này, mọi người cứ nghe tôi, chỉ cần sắp xếp cho gặp mặt một lần, đúng một lần thôi, tôi lấy danh tiếng làm mối mấy chục năm của mình ra để cam đoan đấy! Nếu các người không ưng Hàn Thế Quốc, từ nay tôi không làm mối nữa!”

“...”

Vốn dĩ nghe đến chuyện người ta đã là doanh trưởng, trong lòng Chu Quế Vân đã càng thêm hài lòng, nhưng nghe bà mối Trương dám mạnh miệng khẳng định như thế thì bà cũng không kìm được mà sinh ra đôi phần dao động.

Lúc trước cô út của Giang gia chính là sốt ruột về quê sớm để định chuyện hôn sự cho cháu gái, cũng vì sợ bị người khác nhanh chân giành trước!

Dù vậy, bà vẫn chưa lên tiếng. Người con dâu cả Triệu Ái Anh thì mở lời trước:

“Mấy bà mối các người, cái miệng ngọt như mía lùi, nói thì hay lắm nhưng nói cả buổi cũng chẳng nghe được người ta năm nay bao nhiêu tuổi? Nếu tuổi lớn quá, có tốt mấy đi nữa thì bọn tôi cũng không cần!”

“Không lớn, không lớn đâu, năm nay mới hai mươi sáu tuổi thôi!” Bà mối Trương vội vàng đáp.

“Không nhiều, không nhiều đâu, sáu tuổi thì có đáng gì? Hơn nữa đàn ông lớn tuổi hơn một chút thì mới biết thương vợ chứ sao!” Bà mối Trương vội nói tiếp: “Chị Quế Vân à, lần này chị nhất định phải nghe tôi, tôi không có nói quá đâu. Mười dặm tám làng này tìm khắp cũng không có ai thích hợp với Thiển Thiển hơn cậu thanh niên này đâu! Chỉ có người xuất sắc như vậy mới xứng đáng với cô gái xinh đẹp như Thiển Thiển nhà chị! Thật đó, tôi vừa nhìn thấy cậu ta là đã nghĩ ngay người này đúng là trời sinh để làm con rể nhà chị rồi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc