Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vừa Theo Quân Đã Mang Song Thai, Cô Vợ Cá Mặn Trở Thành Bảo Bối Của Sĩ Quan Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Giang Thiển hơi do dự: “Nhưng con mới hai mươi tuổi thôi mà, không đợi thêm hai năm nữa được à?”

“Hai năm trước mẹ đã định bàn chuyện hôn nhân cho con rồi, nhưng con bảo đợi thêm, mẹ thương con nên cũng muốn giữ con lại thêm hai năm. Nhưng giờ thì mẹ không dám giữ con lại nữa đâu.” Chu Quế Vân đưa tay xoa đầu con gái, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

Nếu có thể, con gái không lấy chồng cả đời cũng chẳng sao. Nhưng đời không có chuyện như vậy. Con gái lớn rồi vẫn phải lấy chồng, sau khi lập gia đình mới có gia đình riêng của nó, có chồng có con.

Con gái lớn rồi giữ cũng không giữ được nữa, được thêm hai năm đã là sự ích kỷ của bà rồi.

Kiếp trước lớn lên trong trại trẻ mồ côi, Giang Thiển vô cùng trân trọng tình cảm ấm áp này. Cô mỉm cười: “Vậy được, mẹ cứ sắp xếp đi.”

Dù cô mới hai mươi tuổi, nhưng thời đại này ai cũng lấy chồng sớm. Nhiều người mười bảy mười tám tuổi đã lập gia đình rồi, hai mươi tuổi thì cũng không còn sớm nữa.

“Thế thì mai mẹ sẽ đi tìm cô út con!” Chu Quế Vân cười vui vẻ: “Con cũng đi nghỉ sớm đi nhé.”

Tiễn mẹ về, trong đầu Giang Thiển lại hiện lên hình ảnh anh bộ đội cô gặp trên đường về nhà hôm nay. Nếu anh bộ đội ở thôn Hàn Gia trông đẹp được một nửa người cô thấy lúc chiều, thì cô nhắm mắt cũng gả!

Dù sao cũng phải lấy chồng, nhất định phải lấy một người cao ráo, đẹp trai, hợp gu thẩm mỹ của mình!

Hôm nay Chu Quế Vân vui lắm, trong lòng đã tính ngày mai sẽ qua thôn Hàn Gia tìm em chồng. Nhưng còn chưa kịp đi thì sáng sớm hôm sau, bà mối Trương đã không chờ nổi mà tự tìm tới tận cửa!

Chu Quế Vân còn khối việc phải lo cho nên chẳng mặn mà gì chuyện nghe bà Trương lắm lời:

“Bà tới sớm thế làm gì? Có chuyện gì gấp à?”

Thời gian là vàng bạc, bà mối Trương cũng không vòng vo mà vào thẳng vấn đề:

“Hôm qua sau khi rời nhà chị, tôi liền bảo thằng con chở tôi đi luôn tới thôn Hàn Gia gặp nhà họ Hàn!”

Chu Quế Vân thầm nghĩ, đúng là đang buồn ngủ thì có người đưa gối tới.

“Ngồi đi.” Chu Quế Vân mời bà mối ngồi xuống rồi quay sang nói với con dâu cả:

“Pha cho bà Trương ly nước đường đỏ, cho nhiều đường vào.”

Triệu Ái Anh liền nhanh tay pha một ly nước đường đỏ nóng hổi, bỏ không ít đường. Nhìn thái độ của Chu Quế Vân thế này thì trong lòng bà mối Trương liền thấy yên tâm hẳn!

“Hàn Thế Quốc về rồi à?”

Nhắc đến chuyện này, bà Trương càng hào hứng hơn, cười rạng rỡ nói:

“Về rồi! Em chồng chị vừa rút lời hứa hôm trước, hôm sau cậu Hàn về tới nơi luôn. Chị không biết đâu, hôm qua tôi qua đó gặp rồi, đúng là hiếm có khó tìm! Tôi làm mối bao nhiêu năm, người tốt cũng gặp không ít, nhưng kiểu đàn ông nam tính mạnh mẽ như cậu ấy thì đúng là lần đầu tiên tôi thấy! Cả ngoại hình, cả khí chất, mấy thằng trước kia gặp qua đều bị so thành rác hết! Nếu tôi trẻ lại ba chục tuổi, đừng nói đám con gái ngoài kia, tôi đây tự nhảy vào luôn!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc