“Con là nữ nhi nhà họ Lâm?”
Tiêu lão phu nhân khép hôn thư lại, nhíu mày nhìn Lâm Di Nhiên đột ngột tới cửa giữa đêm khuya.
“Nhà họ Tiêu nay đã không còn như xưa, người khác tránh còn không kịp. Con đã nghĩ kỹ chưa?”
Một khắc trước, bà vừa đau đớn rút mũi tên khỏi chân Tiêu Vân Trạm, chuẩn bị tiếp tục khiêng chàng ra ngoài làm ầm ĩ thêm một phen.
Không ngờ chàng lại sống lại.
Tuy hơi thở vẫn rất yếu, nhưng ít nhất vẫn còn sống.
Lúc này quản gia đang dẫn hai tiểu tư xử lý vết thương cho Tiêu Vân Trạm trong phòng.
Bà còn đang nghĩ xem có nên tìm một tiểu nha hoàn thành thân với Tiêu Vân Trạm để trên đường lưu đày có thêm người chăm sóc lão Tứ hay không. Không ngờ nữ nhi nhà họ Lâm lại bất ngờ cầm hôn thư tới cửa.
Ba vị tẩu tẩu đứng bên cạnh, vẻ mặt dò xét nhìn Lâm Di Nhiên.
Các nàng không hiểu nhà họ Lâm có ý gì.
Theo tính cách nâng cao đạp thấp của phủ họ Lâm, lúc này chẳng phải nên vạch rõ ranh giới với phủ Trấn Quốc Công hay sao? Thế mà lại đưa nữ nhi đến vào thời điểm này.
Tiêu lão phu nhân nhận lấy thư đoạn tuyệt, càng xem mày càng nhíu chặt.
Khi ngẩng đầu nhìn Lâm Di Nhiên lần nữa, trong mắt bà đã thêm vài phần thương xót.
Đây cũng là một đứa trẻ đáng thương. Vừa chào đời đã mất mẫu thân, luôn phải sống dưới mí mắt của kế mẫu. Dù trên danh nghĩa là đích nữ phủ họ Lâm, nhưng cuộc sống hẳn chẳng dễ dàng gì.
Nếu không, vừa khi phủ Trấn Quốc Công gặp nạn, phủ họ Lâm đã chẳng đẩy Lâm Di Nhiên ra thế này.
Tiêu lão phu nhân vẫy tay với Lâm Di Nhiên.
Lâm Di Nhiên ngơ ngác bước tới.
Tiêu lão phu nhân ôm nàng vào lòng, khẽ vỗ lưng nàng.
“Con là cô nương tốt, đáng tiếc… nhà họ Tiêu ta nay tự thân còn khó giữ, con không nên chịu tai họa vô cớ này. Trở về nhà họ Lâm, có lẽ con vẫn còn một con đường sống. Lão thân sẽ thay nhà họ Tiêu viết cho con một tờ thư hòa ly…”
“Mẫu thân, tuyệt đối không được.” Lâm Di Nhiên vội ngăn lại. “Hôn sự do Tiên Hoàng ban không thể hòa ly. Ngàn vạn lần đừng vào lúc này vẽ rắn thêm chân, để tên cẩu… à không, hoàng thượng dựa vào đó mà tăng thêm tội danh cho nhà họ Tiêu.”
Lâm Di Nhiên kéo khóe môi, nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay của Tiêu lão phu nhân, khẽ thở phào.
Trong thời đại quân quyền tối thượng này, ba chữ “cẩu hoàng đế” suýt nữa đã thốt ra khỏi miệng nàng.
Đừng dọa đám phụ nữ và trẻ nhỏ trong phòng này thì hơn.
Nhị tẩu hơi nhướng mày, tán thưởng liếc nhìn Lâm Di Nhiên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chẳng phải chính là cẩu hoàng đế sao, còn là một hôn quân mù mắt nữa.”
Đại tẩu và tam tẩu quay sang nhìn nhị tẩu, ánh mắt đầy vẻ tán đồng.
Nếu là trước kia, Tiêu lão phu nhân đã sớm quát “cẩn thận họa từ miệng mà ra”.
Nhưng nay đã khác xưa, Tiêu lão phu nhân coi như không nghe thấy.
Sau một hồi suy nghĩ, Tiêu lão phu nhân trịnh trọng nhìn Lâm Di Nhiên: “Con đã lo nghĩ cho nhà họ Tiêu như vậy, thì có vài chuyện ta cũng phải nói rõ với con. Ngày mai hoàng thượng sẽ hạ chỉ tịch biên và lưu đày toàn bộ nhà họ Tiêu. Đường lưu đày gian khổ đến mức con không thể tưởng tượng nổi.”
Phủ họ Lâm vội vàng đưa Lâm Di Nhiên tới phủ Trấn Quốc Công lúc này, chắc hẳn cũng đã nghe được tin tức gì đó.
Chỉ là bà dám khẳng định người nhà họ Lâm tuyệt đối không nói cho Lâm Di Nhiên biết rằng ngày mai phủ Trấn Quốc Công sẽ không còn tồn tại nữa.
“Các tẩu tẩu chịu được, con tự nhiên cũng chịu được.” Lâm Di Nhiên cầm chén trà trên bàn, lùi lại một bước rồi quỳ xuống, cung kính nói: “Con dâu họ Lâm xin mời mẫu thân dùng trà.”
Tiêu lão phu nhân không ngờ Lâm Di Nhiên lại kiên quyết như vậy, sững người giây lát, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Nữ quyến nhà họ Tiêu đều là những người tốt, chẳng ai hèn nhát, quả thật có phong thái của gia đình tướng môn nhà họ Tiêu.
“Tốt, tốt, tốt!”
Tiêu lão phu nhân vội đứng dậy, nhận chén trà trong tay Lâm Di Nhiên, uống một ngụm trà đã nguội ngắt từ lâu.
“Thiệt thòi cho con rồi.”
Tiêu lão phu nhân đặt chén trà xuống, hai tay đỡ Lâm Di Nhiên dậy.
Đến cả nghi thức thành thân cũng chưa làm, quả thực có lỗi với nàng. Nếu sau này mọi người đều có thể sống sót, bà nhất định sẽ bù cho nàng một hôn lễ long trọng. Câu nói ấy được Tiêu lão phu nhân lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.
“Đều là người một nhà, không có gì gọi là thiệt thòi cả.”
Lâm Di Nhiên thuận theo tay Tiêu lão phu nhân đứng dậy.
Tiêu lão phu nhân vỗ tay nàng, quay sang ba người con dâu: “Lại đây gặp tứ đệ muội của các con đi.”
“Tứ đệ muội, ta là đại tẩu, Vạn Tô Vân.”
“Đại tẩu.”
“Tứ đệ muội, ta là nhị tẩu, Diêu Văn Hồng.”
“Nhị tẩu.”
“Tứ đệ muội, ta là tam tẩu, Trịnh Vân Vân.”
“Tam tẩu.”
Bốn người mắt ngấn lệ nhìn nhau, tay nắm chặt lấy nhau. Dẫu trong lòng có ngàn lời vạn ý, lúc này cũng khó thốt nên lời.
Tiêu lão phu nhân nhìn bốn nàng dâu như hoa như ngọc, lòng vô cùng bi thương. Một giọt lệ lăn xuống theo nếp nhăn nơi khóe mắt.
Bà quay mặt đi, đưa tay lau giọt nước mắt ấy rồi dặn Trương bà tử: “Đi bảo nhà bếp nấu hết toàn bộ nguyên liệu, cả phủ ăn một bữa thật ngon.”
Những nguyên liệu này không ăn thì cũng chẳng mang đi được, ăn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Trương bà tử đáp một tiếng rồi vội vã đi ra ngoài.
“Mẫu thân, khi bị tịch biên lưu đày, đồ đạc trong phủ không mang đi được, nhưng trên đường không thể không có bạc.”
Lâm Di Nhiên buông tay các tẩu tẩu ra rồi nói tiếp: “Nhưng giấu bạc trong người cũng vô dụng. Sáng mai chắc chắn sẽ bị lục soát và thay tù phục. Nếu bị tìm ra chỉ càng thêm phiền phức.”
Tiêu lão phu nhân gật đầu: “Con có ý gì?”
Bà đương nhiên biết điều này, nên từ đầu đã không cho người trong phủ thu dọn đồ đạc, vì không cần thiết.
Lâm Di Nhiên cởi chiếc giày thêu dưới chân, rút miếng lót giày ra.
“Con đề nghị các tẩu tẩu trở về may một tờ ngân phiếu vào lót giày ngay bây giờ. Nhớ kỹ, đừng may nhiều, một tờ là đủ.”
Thấy các tẩu tẩu không hiểu, nàng giải thích: “Một tờ ngân phiếu may trong lót giày sẽ không bị phát hiện. Nhưng hai tờ chồng lên nhau sẽ cọ xát phát ra tiếng động. Nếu ngân phiếu quá lớn phải gấp lại, nhớ lót thêm một lớp vải bông mỏng ở giữa.”
Tiêu lão phu nhân suy nghĩ giây lát rồi vỗ bàn: “Cứ làm theo lời tứ đệ muội các con đi. Mọi người đi đi.”
Ba vị tẩu tẩu đồng thời nhìn về phía phòng ngủ. Quản gia đang cùng tiểu tư xử lý vết thương cho Tiêu Vân Trạm trong đó, lâu như vậy mà họ chẳng nghe thấy động tĩnh gì.
Trong lòng các nàng không khỏi lo lắng.
Tiêu lão phu nhân cũng nhìn về phía phòng ngủ, hít sâu một hơi:
“Đi làm việc đi. Có chuyện gì quản gia sẽ ra báo.”
Không có tin tức cũng là tin tốt, chứng tỏ hiện giờ Tiêu Vân Trạm vẫn ổn.
Lâm Di Nhiên cũng khuyên: “Các tẩu tẩu đi đi, may lót giày cũng mất không ít thời gian. Chỗ này có muội, các tẩu cứ yên tâm.”
“Vất vả cho tứ đệ muội.”
“Làm phiền muội rồi…”
“Đa tạ…”
Ba vị tẩu tẩu cảm kích nhìn Lâm Di Nhiên, bước chân nhỏ vội vàng chạy về thu xếp.
May ngân phiếu nhất định phải tự tay làm, còn phải đề phòng hạ nhân để tránh có gian tế mật báo.
Nhà họ Tiêu giờ đã không chịu nổi bất kỳ sóng gió nào nữa, mọi việc đều phải cẩn thận.
“Mẫu thân, để con dìu người đến noãn các nghỉ ngơi một lát. Người là trụ cột của nhà họ Tiêu, tuyệt đối không được ngã xuống.”
Lâm Di Nhiên thấy sắc mặt Tiêu lão phu nhân tái xanh, liền bước lên đỡ cánh tay bà, nửa dìu nửa kéo ép bà nằm xuống chiếc giường nhỏ trong noãn các.
Tiêu lão phu nhân tuổi đã cao, gắng gượng lâu như vậy, quả thật có chút không chống đỡ nổi.
Nghĩ đến sáng mai còn một trận chiến cam go, bà ép mình nhắm mắt lại.
Lâm Di Nhiên đóng cửa phòng ngủ, quay về đại sảnh trống trải rồi nở nụ cười.
Ôi chao, màn diễn này của nàng thật đã.
Nàng không có tình cảm gì với những người này, nhưng nhập vai mà diễn thì trông cũng ra dáng lắm.
Nghĩ tới Tiêu Vân Trạm vẫn đang hôn mê, Lâm Di Nhiên nhấc chân đi về phía phòng ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

