Lâm Di Nhiên cảm thấy danh sách trò chuyện này thật vô dụng, nàng trực tiếp tắt Lục Bào Bào rồi xem cửa hàng.
Nhìn dòng hiển thị vỏn vẹn 10 điểm tích lũy ở phía trên, tâm trạng mua sắm của nàng lập tức tan biến.
Đúng là cửa hàng đen, món rẻ nhất cũng phải 10 điểm tích lũy. Có điều bàn tay vàng này cũng khá mạnh, trong lòng Lâm Di Nhiên rất hài lòng.
“Đúng rồi, có phải đợi đến khi giá trị hắc hóa của Tiêu Vân Trạm giảm xuống 0 thì nhiệm vụ của ta xem như hoàn thành không? Sau khi hoàn thành thì sao? Đưa ta về à?”
Tiểu Điềm Điềm đáp
[Chỉ cần giá trị hắc hóa giảm xuống dưới 10 là được. Ký chủ có thể chọn quay về, cũng có thể chọn ở lại.]
Đã là người thì đều có mặt tối, làm sao có thể không có chút giá trị hắc hóa nào chứ.
Chỉ cần nằm trong phạm vi hợp lý là được.
“Vậy những thứ ta tích trữ trong không gian đều phải thuộc về ta đấy nhé, không thể làm không công được.”
[Đương nhiên, không gian là phần thưởng dành cho ký chủ.]
Lâm Di Nhiên hài lòng gật đầu. Vậy thì nàng phải vơ vét thật tốt ở triều đại này mới được.
Khi trở về nàng vẫn sẽ là bạch phú mỹ, mà còn là một bạch phú mỹ giàu hơn nữa.
“Khoan đã, ta đột nhiên xuất hiện thế này thì hòa nhập với nhà họ Tiêu kiểu gì? Chẳng phải sẽ bị nghi là gian tế rồi bị thủ tiêu luôn sao?”
Lâm Di Nhiên nhìn đám thị vệ phớt lờ mình, lúc này mới nhận ra nàng vẫn đang ở trạng thái ẩn thân.
Nói chính xác hơn, hiện giờ nàng hẳn đang ở trạng thái linh hồn.
Vừa dứt lời, Lâm Di Nhiên cảm thấy thân thể mình đột nhiên bay lên, như có thứ gì đó đang hút nàng.
Tiếp đó, đầu nàng đau đớn vô cùng, một chuỗi ký ức xa lạ lướt qua trong đầu như đèn kéo quân.
“Lão gia, hình như đại tiểu thư đã tắt thở rồi.”
Tên tiểu tư thân cận của Lâm lão gia đưa tay thử hơi thở của Lâm Di Nhiên, hoảng hốt nhìn ông ta.
Lâm Đào Đào nhíu mày quát: “Sao có thể chứ? Tỷ ấy chỉ vô tình ngã một cái thôi, sao lại tắt thở được?”
Đời trước khi nàng ta chết thảm, Lâm Di Nhiên vẫn sống rất sung sướng.
Một tháng trước, sau khi phát hiện mình trọng sinh, việc đầu tiên nàng ta làm là đổi hôn sự với phủ Trấn Quốc Công cho Lâm Di Nhiên.
Dựa vào đâu mà đời trước nàng ta bị phụ thân ruồng bỏ, đưa đi lưu đày cùng cả nhà họ Tiêu, cuối cùng chết thảm trên đường, còn tỷ tỷ lại gả cho vị Thám Hoa, sống yên ổn, phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh.
Phụ thân đã lo hoàng thượng vì chuyện của phủ Trấn Quốc Công mà liên lụy đến phủ họ Lâm, vậy thì để tỷ tỷ thay nàng ta gả vào phủ Trấn Quốc Công đi.
Lâm Đào Đào căm hận trừng mắt nhìn Lâm Di Nhiên đang nằm dưới đất.
Lâm lão gia nhíu mày nhìn trưởng nữ mềm nhũn dưới đất, vừa định mở miệng gọi đại phu thì thấy Lâm Di Nhiên động đậy.
“Hừ!” Lâm lão gia hừ lạnh: “Dù có chết cũng phải đưa đến phủ Trấn Quốc Công.”
Dẫu Lâm Di Nhiên là trưởng nữ của ông ta, trong lòng cũng có chút yêu thương.
Nhưng so với tiền đồ của nhà họ Lâm thì chẳng đáng nhắc tới. Huống hồ vốn dĩ cuộc hôn sự này thuộc về nhị nữ nhi, chỉ là giờ nhị nữ nhi hữu dụng hơn trưởng nữ.
Nghĩ đến việc trong một tháng qua mọi chuyện Lâm Đào Đào nói đều ứng nghiệm, trong lòng ông ta vô cùng vui mừng. Có đứa con gái này chẳng khác nào có một tấm bùa hộ mệnh.
Lâm Đào Đào bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Lâm lão gia, khẽ cười:
“Tỷ tỷ cũng thật là, chúng ta là nữ nhi của nhà họ Lâm, hy sinh vì gia tộc chẳng phải là lẽ nên làm sao? Tỷ tỷ tốt của muội, cuộc hôn sự này do Tiên Hoàng định ra, không thể hủy bỏ. Tỷ không đi, chẳng lẽ muốn cả phủ họ Lâm chôn cùng tỷ sao?”
Lâm Đào Đào bước đến trước mặt Lâm Di Nhiên, khẽ ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn nàng mang theo chút hả hê.
Đời trước người bị đưa tới phủ Trấn Quốc Công chính là nàng ta.
Quả nhiên mọi việc đều đúng như nàng ta dự liệu.
Lâm Di Nhiên nghe giọng nói ồn ào bên tai, nhíu mày, nhẫn nhịn cơn đau nhức trên trán rồi mở mắt.
Vừa mở mắt, nàng đã thấy gương mặt chua ngoa cay nghiệt đang đắc ý cười với mình.
Chát!
Lâm Di Nhiên nghiến răng, vung tay tát thẳng vào mặt Lâm Đào Đào.
“Đồ tiện nhân.”
Chính tiện nhân này xúi giục Lâm lão gia tát nguyên chủ một cái, khiến đầu nguyên chủ đập vào góc bàn mà tắt thở. Người đã chết rồi mà nàng ta còn đến khiêu khích, cơn giận này nàng không nhịn nổi.
“Ngươi…”
Lâm Đào Đào ôm mặt trừng Lâm Di Nhiên, đầu lưỡi khẽ liếm máu nơi lợi, nghẹn ngào nói: “Nếu tỷ tỷ thấy tát muội một cái là có thể nguôi giận, ngoan ngoãn gả vào phủ Trấn Quốc Công, thì cái tát này muội xin nhận.”
“Phụ thân!”
Lâm Đào Đào hung hăng trừng Lâm Di Nhiên một cái, đến khi đứng dậy quay người đi thì vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng đáng thương.
Nàng ta yếu đuối thi lễ với Lâm lão gia, tủi thân cúi đầu không nói.
Lâm lão gia nhìn Lâm Đào Đào thật sâu, không thèm nhìn Lâm Di Nhiên dưới đất, quay sang nói với tiểu tư: “Đưa đại tiểu thư tới phủ Trấn Quốc Công, mang cả hôn thư theo.”
Nói rồi, ông ta lấy từ trong ngực ra một tờ thư đoạn tuyệt ném xuống trước mặt Lâm Di Nhiên: “Từ nay về sau nhà họ Lâm và ngươi không còn liên quan gì nữa. Sống là người của phủ Trấn Quốc Công, chết là ma của phủ Trấn Quốc Công.”
Lâm Di Nhiên nhìn tờ thư đoạn tuyệt rơi trước mắt, đáy mắt thoáng hiện vẻ vui mừng: “Như vậy càng tốt. Các người phải nhớ đấy, từ nay ta chẳng còn quan hệ gì với các người nữa.”
Lâm Di Nhiên nhặt thư đoạn tuyệt lên, vừa đứng dậy vừa gấp lại, ngoài mặt như nhét vào ngực áo nhưng thực ra đã cất vào không gian.
Nói xong, nàng giật lấy hôn thư từ tay tiểu tư, phủi mông rồi quay đầu bước ra khỏi phủ họ Lâm.
Lâm Đào Đào nhìn bóng lưng tiêu sái của Lâm Di Nhiên, trong lòng bỗng mờ mịt.
Chẳng phải tỷ tỷ rất thích vị Thám Hoa đó sao? Làm ầm lên suốt một tháng không chịu gả vào phủ Trấn Quốc Công, sao giờ lại đột nhiên đổi ý?
Không chỉ Lâm Đào Đào, ngay cả Lâm lão gia cũng ngơ ngác, nghi ngờ có phải cú tát kia quá mạnh, đánh đến ngốc rồi hay không.
…
“Xuýt, đau chết ta rồi.”
Lâm Di Nhiên chạy như bay ra khỏi phủ họ Lâm, sờ vết thương rách trên đầu, mặt mày méo xệch.
“Tiểu Điềm Điềm, cứu mạng với! Đầu ta rách to thế này, máu chảy nhiều quá, e là chưa tới phủ Trấn Quốc Công đã hương tiêu ngọc vẫn rồi.”
Tiểu Điềm Điềm:[…]
Vết thương đã đóng vảy rồi, còn chảy máu đâu nữa.
[Ký chủ, vết thương đã lành rồi nhé.]
“Ôi, ta không ổn rồi.”
Lâm Di Nhiên ôm đầu ngã nghiêng xuống đất, yếu ớt rên rỉ: “Đau quá, a~”
Lúc này đang là đêm khuya, tiếng rên vang vọng trên con phố tĩnh lặng, nghe thật rợn người.
Tiểu Điềm Điềm nhìn Lâm Di Nhiên làm trò, bất đắc dĩ lại phải bù thêm một viên đan dược chữa thương.
Thấy viên đan dược đột nhiên xuất hiện trong tay, Lâm Di Nhiên cười tít mắt, bật dậy ngay tại chỗ rồi tiện tay cất vào không gian.
Vết thương nhỏ này của nàng chẳng đáng gì, cứ để dành dùng sau vậy.
Tiểu Điềm Điềm nhìn thao tác ấy, cạn lời đến mức chỉ muốn trợn trắng mắt.
Dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Điềm Điềm, Lâm Di Nhiên tránh đám tuần tra ban đêm, đi thẳng đến phủ Trấn Quốc Công.
Thị vệ canh gác trước cổng phủ Trấn Quốc Công nhìn hôn thư nàng đưa tới mà sửng sốt.
Đây là lần đầu tiên họ thấy có người vội vàng đi tìm cái chết như vậy.
Lâm Di Nhiên mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của đám thị vệ, ngẩng cao đầu cầm hôn thư bước vào phủ Trấn Quốc Công.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

