Tiêu lão phu nhân liếc nhìn đám quan sai đang trói nữ quyến Ngưu gia, khẽ thở dài.
“Mọi người chuẩn bị đi, sắp lên đường rồi. Lăng Yến, con sang phụ đại bá mẫu của con một tay.”
Nhìn những ngón tay đã cứng đờ cùng cánh tay run nhè nhẹ vì dùng sức quá mức của Vạn Tô Vân, vành mắt Tiêu lão phu nhân đỏ hoe vì đau lòng.
Tình trạng của Trịnh Vân Vân còn nghiêm trọng hơn, cả người trông như sắp kiệt sức.
Bà và Trịnh Vân Vân kéo một bên, Tiêu Lăng Yến cùng Vạn Tô Vân kéo một bên, như vậy cũng có thể giảm bớt gánh nặng cho hai người.
Nếu đặt chăn xuống đất rồi kéo đi thì càng không ổn. Đây chỉ là chăn mỏng dùng mùa hè, kéo trên mặt đất chẳng được bao xa sẽ rách nát.
Đến lúc đó, họ sẽ chẳng còn gì để khiêng Tiêu Vân Trạm nữa.
Với tình trạng hiện giờ, e rằng khiêng không được bao lâu là cả bọn sẽ kiệt sức.
Ngay lúc Tiêu lão phu nhân đang lo lắng không thôi, Lâm Di Nhiên phủi phủi quần áo rồi đứng dậy: “Mẫu thân, các tẩu tẩu, để con cõng Tiêu Vân Trạm đi. Khiêng thế này vừa bất tiện vừa tốn sức.”
“Không được!” Tiêu lão phu nhân giật mình, liên tục lắc đầu: “Vân Trạm còn nặng hơn con gấp mấy lần, con không cõng nổi đâu. Con còn nhỏ, lỡ làm hỏng thân thể thì không đáng.”
Đại tẩu ngẩn người, cũng vội lên tiếng khuyên: “Đúng vậy, Tứ đệ muội, lúc này không thể cố sức được. Mọi người cùng chia nhau thì vẫn gắng gượng được.”
Không đợi hai vị tẩu tẩu còn lại mở lời, Lâm Di Nhiên đã cười nói:
“Mọi người thật sự không biết gì về sức lực của muội cả. Muội khỏe lắm. Từ nhỏ muội đã thích cõng nha hoàn chạy khắp nơi. Hồi còn bé đã cõng nổi nha hoàn nặng gấp ba lần mình, nên mới luyện được sức khỏe như bây giờ. Đừng nói cõng một mình Tiêu Vân Trạm, dù có cho Tiêu Lăng Huệ ngồi luôn trên vai thì cũng chẳng thành vấn đề.”
Dù sao người Tiêu gia cũng không thể chạy đến Lâm gia xác minh, nó cứ việc bịa thôi. Quan trọng là để mọi người biết rằng nó chưa từng có ngày tháng tốt đẹp ở Lâm gia.
Việc cắt đứt quan hệ với Lâm gia tuyệt đối không phải vì nó bất hiếu, mà hoàn toàn vì người Lâm gia quá lòng dạ đen tối.
Tiêu Vân Trạm đang nằm trên chăn, nghe Lâm Di Nhiên nói muốn cõng mình, cả người lập tức căng cứng.
Hắn cao lớn như vậy, Lâm Di Nhiên sao có thể cõng nổi? Chiều cao của nàng còn chưa tới nách hắn nữa. Tiêu Vân Trạm không dám tưởng tượng cảnh nàng cõng hắn sẽ như thế nào.
Chẳng phải giống kiến lay cây sao? E rằng hắn vừa nằm lên lưng nàng thì nàng đã bị đè ngã xuống đất.
“Không giống đâu. Nha hoàn đó nhẹ hơn Tứ đệ nhiều.”
Đại tẩu vẫn lắc đầu phản đối.
Lâm gia không xem Tứ đệ muội như tiểu thư, nhưng họ không thể cũng đối xử với nàng như vậy. Không ngờ một Tứ đệ muội nhìn mỏng manh yếu ớt lại sống khổ sở đến thế ở Lâm gia.
Một đích nữ cao quý, vậy mà còn phải dỗ dành rồi cõng nha hoàn.
Đúng là đáng thương.
Lâm Di Nhiên vừa định mở miệng thì một tiếng roi giòn giã vang lên.
Chát!
“Mau đứng dậy, chuẩn bị lên đường!”
“Đi nhanh hết cho ta! Tối mà không kịp tới dịch trạm thì tất cả ngủ giữa núi. Đến lúc thú hoang lao ra tha mất thì cũng đáng đời!”
Mạnh Tráng vung roi, mặt lạnh lùng quét mắt qua mọi người.
Bên kia, Lý Tứ và Trương Nhị Ngưu đã trói hết đám thiếp thất đang khóc lóc lại với nhau.
Trên mặt Lý Tứ nở nụ cười vô cùng dâm đãng.
Mẹ kiếp!
Đây là lần đầu tiên hắn được sờ tay nhiều nữ nhân như vậy. Bàn tay ai nấy đều mềm như bông, khiến hắn lưu luyến không nỡ buông.
Mặc kệ, tối nay hắn cũng phải tìm cách dụ dỗ một nữ nhân để vui vẻ một phen.
...
Thấy vậy, Lâm Di Nhiên không chờ các tẩu tẩu nhấc chăn lên mà lập tức ngồi xổm xuống. Nàng luồn một tay qua cổ Tiêu Vân Trạm, kéo hắn ngồi dậy.
Động tác quá bất ngờ khiến cổ Tiêu Vân Trạm bị siết chặt, nghẹn đến mức trợn trắng mắt.
May mà Lâm Di Nhiên không siết cổ hắn quá lâu.
Sau khi kéo người dậy, nàng thuận tay nắm lấy một cánh tay của hắn, xoay người ngồi xổm trước mặt hắn. Tiếp đó buông cánh tay ấy ra, hai tay nhanh như chớp vòng xuống ôm lấy hai chân dài của Tiêu Vân Trạm, rồi vô cùng nhẹ nhàng hất người hắn lên lưng.
Bị hất lên bất ngờ như vậy, Tiêu Vân Trạm suýt nữa không giữ nổi vẻ bình tĩnh.
Đầu hắn gục trên vai Lâm Di Nhiên, ngửi thấy mùi mồ hôi ngọt ngào trên người nàng, vành tai khẽ đỏ lên. Hắn cố gắng thả lỏng hơi thở, âm thầm gồng người để giảm bớt trọng lượng đè lên lưng nàng.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn được một nữ nhân cõng.
Cảm giác ấy thật kỳ lạ.
Điều hắn không ngờ là nàng thật sự có thể cõng nổi hắn.
Quan trọng hơn là còn cõng rất vững.
Người khác không biết, nhưng hắn biết rất rõ. Lâm Di Nhiên cõng hắn mà hơi thở không hề nặng hơn, cơ thể cũng không run rẩy.
Hai bàn tay ôm dưới khoeo chân hắn vô cùng vững vàng, hoàn toàn không có cảm giác gắng sức.
Tiêu Vân Trạm thật sự kinh ngạc.
Bí mật trên người Lâm Di Nhiên quá nhiều, nhiều đến mức hắn không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu.
Giữa ánh mắt kinh ngạc của cả Tiêu gia, Lâm Di Nhiên cõng Tiêu Vân Trạm, sải bước đi thẳng về phía trước. Đi được hai bước, nàng còn không quên quay đầu giục mọi người.
“Các tẩu tẩu, cầm chăn lên, đỡ Mẫu thân, tiếp tục lên đường thôi.”
Lúc này các vị tẩu tẩu mới hoàn hồn, vội vàng nhặt chăn dưới đất rồi đuổi theo Lâm Di Nhiên. Nhị tẩu là người đuổi kịp đầu tiên. Nàng trợn tròn mắt nhìn Lâm Di Nhiên với vẻ mặt hết sức thoải mái.
“Tứ đệ muội, muội đúng là tấm gương cho bọn ta! Không ngờ muội thật sự khỏe như vậy, ta ghen tị chết mất.”
Nếu nàng cũng có sức lực như thế, võ công chắc chắn sẽ tiến thêm một bậc.
Mười tám tên thị vệ hợp lại chưa chắc đã là đối thủ của nàng.
Không được.
Sau này nàng cũng phải chăm chỉ rèn luyện, tăng thêm sức lực.
Đợi lấy lại hơi, nàng sẽ thay phiên cõng Tứ đệ với Tứ đệ muội.
Tứ đệ muội cõng được thì nàng cũng cõng được.
Tiêu Lăng Yến chạy lon ton đuổi theo, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Lâm Di Nhiên, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khâm phục.
Tiểu thẩm đúng là người giấu tài. Nhất định cô bé phải dạy Tiểu thẩm võ công thật tốt, như vậy mới xứng với sức lực trời ban này.
Tiêu lão phu nhân căng thẳng đi theo phía sau Lâm Di Nhiên. Chỉ đến khi xác định nàng thật sự không hề miễn cưỡng, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Bất tri bất giác, sự tin tưởng và ỷ lại của người Tiêu gia dành cho Lâm Di Nhiên ngày càng nhiều.
Màn thể hiện bất ngờ của Lâm Di Nhiên khiến kinh ngạc không chỉ có người Tiêu gia.
Đám quan sai do Mạnh Tráng cầm đầu cũng đều sững sờ. Rất lâu sau, Mạnh Tráng mới thốt lên một câu đầy cảm khái.
“Mẹ kiếp! Nữ nhân Tiêu gia đúng là không thể xem thường.”
Một nam nhân cao lớn như vậy, ngay cả hắn cõng còn chẳng nhẹ nhàng được như thế.
Ngưu lão phu nhân nhìn mà ghen tị đến đỏ cả mắt.
Con dâu nhà người ta còn có thể cõng cả phu quân đi, vậy mà con dâu của bà ngay đến đỡ bà một tay cũng không chịu. Đúng là người so với người chỉ càng thêm tức chết.
Đúng lúc ấy, ở vùng biên cương, tư binh của Tiêu gia nhận được tin tức do mật thám truyền đến, lập tức náo loạn cả doanh trại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

