Ba quân khải hoàn về triều, theo lý thì Hoàng đế phải tự mình ra đón.
Chúng ta đã dùng máu và nước mắt suốt mấy chục năm trời để đổi lấy một triều đại thái bình thịnh thế.
Vương tộc thảo nguyên đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Người dân phương Bắc cuối cùng cũng có thể an cư lạc nghiệp.
Thế nhưng tại Thập Lý Đình ngoài cổng thành, lại chẳng có ai đến đón.
Không Hoàng đế, không bá quan.
Cổng thành cũng chẳng có ai hỏi han, chỉ có một số kẻ nhàn rỗi đứng xem náo nhiệt.
Mãi đến khi ta dẫn binh mã vào thành, một chiếc kiệu lộng lẫy mới chắn ngang đường.
Cung nữ trong trang phục lộng lẫy ngẩng cao đầu, giọng nói trong trẻo vang lên:
Ta dần hiểu ra.
Kinh thành không chào đón chúng ta.
"Vi thần Tần Phá Man, bái kiến công chúa điện hạ."
"Phì!"
Tấm rèm được vén lên, lộ ra một gương mặt trang điểm đậm: "Ngươi thực sự tên là Tần Phá Man à?"
"Ồ, nhìn không tệ, nhưng chẳng giống một nữ nhân."
"Hoàng huynh nói ngươi đã hai mươi rồi, giao cho ta tìm một mối hôn sự tốt cho ngươi đấy!"
Công chúa Trường Lạc liếc mắt đầy khiêu khích, ánh nhìn lướt qua ngực rồi dừng lại ở chân ta. Cuối cùng, ánh mắt của nàng ta dừng trên khuôn mặt ta.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


