Cuộc chiến với người thảo nguyên đã kéo dài suốt hai mươi lăm năm.
Khi ta chào đời, phụ thân, thúc thúc đều đã chết dưới tay người thảo nguyên.
Gia gia nói, dù ta là nữ nhi nhưng trong người của ta vẫn chảy dòng máu nhà họ Tần.
Tần gia đời đời trấn thủ biên cương, là thanh đao sắc bén nhất nằm ngang phương bắc của đế quốc.
Người thảo nguyên muốn vượt qua cổng thành, trừ khi người cuối cùng của nhà họ Tần chết sạch.
Gia gia ta chết trên chiến trường.
Trước khi chết, ông dặn dò ta kỹ lưỡng.
Sau khi ông chết, lấy da ngựa bọc xác, chôn ngay tại chiến trường.
Để sau này nếu làm ma, ông vẫn có thể hù dọa người thảo nguyên trên đường.
Cái tên mà gia đặt cho ta, không phải là để bất kỳ ai có thể nhạo báng.
---
"Vút!"
Ta rút thanh kiếm dài ra, chỉ thẳng vào những kẻ đang xem thường chúng ta.
Các binh sĩ phía sau đồng loạt giương cung tên, nhanh chóng tiến lên bao vây bọn chúng.
Phó tướng Lục Kỳ đỏ bừng mặt, vung kiếm chém phăng chiếc mũ miện ngọc trên đầu tên đứng đầu.
"Sỉ nhục tướng quân, binh sĩ tử trận!"
"Giết!"
Mọi binh sĩ trừng mắt hung hãn, cùng Lục Kỳ gào lên:
"Giết! Giết! Giết!"
Tiếng hô vang như sấm rền, xé tan mây trời.
Toàn bộ cổng thành bỗng chốc im phăng phắc.
Tên thanh niên bị chém rơi mũ miện ngọc, sợ đến mức đái ra quần.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

