Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

VỢ TRƯỚC XINH ĐẸP QUÁ QUYẾN RŨ, SĨ QUAN MẶT LẠNH CẦU PHỤC HÔN Chương 9: U Lành

Cài Đặt

Chương 9: U Lành

Ôn Lâm sững người nhìn người phụ nữ trước mặt đang đỏ hoe mắt, tim anh như bị bóp chặt một cái.

Nhưng ngay sau đó, cơn tức giận lại trào lên, Mộc Uyển Uyển đúng là không thể nói lý! Rõ ràng là cô làm sai, không xin lỗi thì thôi, giờ còn giữ thái độ như thế này. Anh không thể nói chuyện với Mộc Uyển Uyển được, cô vẫn đang giận dữ, hoàn toàn mất đi lý trí. Huống chi từ nhỏ tới lớn, anh chưa từng bị ai nổi giận với mình như thế này. Nhất là Mộc Uyển Uyển, thái độ trước kia của cô đối với anh so với bây giờ chẳng khác nào hai con người khác hẳn. Ôn Lâm nghiến răng, quay người bỏ đi, mặc kệ bên ngoài vẫn đang mưa mà rời khỏi nhà.

Tống Đình Vũ đang ngủ trong nhà thì bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc, bực bội đưa tay gãi đầu.

“Ai vậy! Trời mưa to thế này đang lúc ngủ ngon, cứ phải phá giấc mơ đẹp của người khác!”

Vừa mở cửa, thấy Ôn Lâm đang đứng ngoài che ô, anh ta lập tức giật mình.

“Trời ơi! Lão Ôn, cậu làm sao vậy? Mặt mày xị ra thế kia, ai chọc giận cậu rồi?”

Ôn Lâm không nói một lời, đẩy anh ta ra rồi đi thẳng vào trong.

Nhà Tống Đình Vũ không ở quá xa nhà anh, lại thêm bố mẹ anh ta hầu như không có ở nhà, vì thế Ôn Lâm liền đến tìm anh ta.

“Sao cậu không nói gì vậy? Rốt cuộc ai chọc giận cậu thế? Chẳng lẽ là cô nhà quê kia? Cô ta lại bám lấy cậu à, hay là đã làm gì cậu rồi?”

Tống Đình Vũ liếc nhìn xuống người Ôn Lâm, chỉ cần nghĩ đến sự chấp nhất trước đây của Mộc Uyển Uyển với anh, rất có thể cô đã làm ra chuyện cưỡng ép.

Mặt Ôn Lâm càng đen lại, giơ tay đấm một cú lên vai Tống Đình Vũ.

“Nói bậy bạ gì thế!”

“Ái da! Ra tay nhẹ chút chứ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”

Tống Đình Vũ đau quá, cứ hít vào liên hồi.

Anh ta nhìn người anh em của mình, trong ánh mắt mang theo chút đồng cảm.

Ôn Lâm cũng thấy đau đầu, anh đã nộp đơn ly hôn rồi, chỉ không biết đến lúc ấy Mộc Uyển Uyển có hối hận hay không. Nếu cô hối hận thì e là anh cũng chẳng ly được, nhưng không ly thì anh cũng không thể nào sống tiếp với kiểu người như thế.

Anh đã hứa với Lâm Quân sẽ chăm sóc tốt cho em gái anh ấy, và anh buộc phải giữ lời hứa đó. Mộc Uyển Uyển vì chuyện này mà gây chuyện với anh, đến lúc đó nếu không ly hôn được thì còn không biết sẽ kéo theo bao nhiêu phiền phức nữa! Ôn Lâm đưa tay xoa xoa giữa chân mày.

Tống Đình Vũ thấy anh như thế thì khẽ thở dài.

“Theo tôi nói thì lúc trước cậu không nên nghe lời ông nội Ôn. Giờ đã kết hôn rồi, Mộc Uyển Uyển càng không thể buông tha cho cậu đâu. Đừng nói là cô ta thích cậu đến mức nào, chỉ riêng việc cậu giờ là đoàn trưởng, theo cậu sẽ có cuộc sống tốt hơn, thì cô ta chắc chắn cũng không chịu rời cậu về quê đâu.”

“Thôi được rồi, đừng lải nhải bên tai tôi nữa, tôi chỉ muốn sang chỗ cậu cho yên tĩnh một chút.”

Ôn Lâm nhắm mắt lại, không muốn nghĩ quá nhiều. Lúc này anh chỉ mong khi đơn ly hôn được phê chuẩn trong lúc Mộc Uyển Uyển vẫn chưa đổi ý. Vốn dĩ anh chưa từng định kết hôn, nếu thật sự ly hôn thì cũng sẽ không cưới nữa, đến lúc đó anh sẽ đưa toàn bộ tiền tiết kiệm của mình cho Mộc Uyển Uyển coi như bù đắp.

Chỉ là anh nào ngờ được rằng Mộc Uyển Uyển lại mong sớm ly hôn với anh đến vậy, mà người hối hận cuối cùng lại chính là anh.

Sáng hôm sau, Mộc Uyển Uyển vẫn mang đồ kho đến Khách Lai Cư. Cư Bách Nhiên đã đợi cô rất lâu, vừa nhìn thấy cô là vẻ mặt lập tức đầy phấn khích.

“Đồng chí Mộc, cô không biết đồ kho của cô được hoan nghênh đến mức nào đâu. Tôi cho người bày bán ngay trước cửa, mùi thơm thu hút không ít người, chỉ trong chốc lát là bán hết sạch. Những người hôm qua không mua được đều nói muốn nếm thử, hôm nay chắc chắn sẽ còn nhiều người đến mua nữa.”

Cư Bách Nhiên có phần kích động. Nhà hàng này là do anh dùng toàn bộ tiền tiết kiệm cá nhân tích cóp để mở, vị trí và cách trang trí đều rất tốt, vậy mà không hiểu sao việc kinh doanh luôn chỉ ở mức bình thường.

Mỗi ngày cũng chẳng có mấy khách đến ăn, đã bắt đầu thua lỗ rồi. Nếu chỗ này mà phải đóng cửa, sau khi về nhà anh chắc chắn sẽ bị gia đình cười chê. Rõ ràng cả gia đình họ đều là những người có tài kinh doanh, vậy mà đến lượt anh ta thì sao lại không được chứ. Nhưng hiện tại Cư Bách Nhiên đã nhìn thấy bước ngoặt! Mộc Uyển Uyển chính là bước ngoặt đó. Món đồ kho này có hương vị ngon đến vậy, có thể thu hút không ít khách hang. Về lâu dài, lượng khách ra vào cửa hàng của anh ta chắc chắn sẽ tăng lên.

Mộc Uyển Uyển thì hoàn toàn không hề bất ngờ, cô vẫn khá tự tin vào tay nghề của chính mình.

“Đây là đồ kho của hôm nay.”

Cư Bách Nhiên đến cân cũng không cần cân, sảng khoái đưa cho Mộc Uyển Uyển hai mươi bốn đồng. Khi Mộc Uyển Uyển vừa cầm tiền định rời đi thì anh ta lại gọi cô lại.

“Mộc đồng chí, tôi còn muốn bàn với cô một chút: món đồ kho này do cô làm có thể chỉ cung cấp riêng cho nhà chúng tôi được không? Cô yên tâm, tôi sẽ nâng giá thu mua, chắc chắn không để cô bị thiệt đâu. Hai mươi cân ba mươi đồng, cô thấy thế nào?”

Cư Bách Nhiên này quả thật cũng khá có đầu óc kinh doanh, món đồ kho này nếu chỉ có nhà họ bán thì đương nhiên sẽ có thể nổi bật hẳn lên giữa rất nhiều nhà hàng. Trước đây Mộc Uyển Uyển cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc cung cấp cho nhiều nhà hàng, nhưng hiện tại chỉ dựa vào một mình cô thì cũng không thể làm được nhiều đồ kho đến vậy. Mức giá mà Cư Bách Nhiên đưa ra đã rất cao, lại còn khá có thành ý, Mộc Uyển Uyển suy nghĩ một chút rồi liền đồng ý.

“Tuyệt quá! Vậy hôm nay cũng tính theo giá ba mươi đồng nhé! Nhưng ngày mai chúng ta phải ký một bản hợp đồng, như vậy sẽ có đảm bảo cho cả hai bên.”

“Không thành vấn đề.”

Mộc Uyển Uyển gật đầu, nhận thêm sáu đồng nữa rồi rời đi về nhà.

Ôn Lâm đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, vừa thấy cô bước vào liền vội vàng đứng dậy nói: “Kết quả khám sức khỏe của ông đã có rồi, dạ dày có chút vấn đề, hiện giờ ông đã nhập viện. Ông muốn gặp em, để anh đưa em qua đó.”

Trong lòng Mộc Uyển Uyển chợt trĩu xuống, lẽ nào đã muộn rồi sao?

Cô vội vàng hỏi: “Ông bây giờ thế nào rồi? Dạ dày của ông có vấn đề gì vậy?”

“Em đừng vội lo, ông không sao đâu. Bác sĩ nói dạ dày của ông có một khối u, may mắn là hiện tại vẫn là u lành tính, chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ rồi tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ không có vấn đề gì nữa.”

Nghe vậy, Mộc Uyển Uyển cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu có thể phẫu thuật sớm thì ông nội Ôn hẳn sẽ không bị ung thư dạ dày nữa.

“Bây giờ anh lập tức đưa tôi đến bệnh viện.” Mộc Uyển Uyển vẫn là lo lắng.

Ôn Lâm gật đầu, đạp xe chở Mộc Uyển Uyển hướng về bệnh viện.

Trong phòng bệnh của bệnh viện, ông nội Ôn mặt mày nghiêm nghị, bên giường ông là Ôn Hân và một người phụ nữ xinh đẹp được chăm sóc rất kỹ, chính là mẹ của Ôn Lâm và Ôn Hân — Tống Mỹ Quyên.

Nghe thấy tiếng bước chân từ cửa phòng bệnh vọng vào, ông nội Ôn liền quay sang nhìn, thấy Mộc Uyển Uyển bước vào với vẻ mặt đầy lo lắng, trên gương mặt ông lập tức nở nụ cười.

“Uyển Uyển.”

“Ông nội, ông hiện tại cảm thấy thế nào ạ?” Mộc Uyển Uyển bước đến bên giường bệnh rồi hỏi.

“Ông không sao, lần này thật sự là nhờ có cháu bảo ông đi kiểm tra, nếu không thì ông già này sau này có khi còn bệnh nặng hơn nữa!”

Ông đã nghe bác sĩ nói rồi, may mà ông đi kiểm tra kịp thời, nếu không khối u lành tính có thể phát triển thành ác tính, cuối cùng thậm chí còn mắc ung thư. Ông nội Ôn nghe mà tim đập thình thịch, sợ hãi không yên.

“Ông ơi, đây là ông trời phù hộ ông đó, ông nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi!”

Mộc Uyển Uyển ăn nói rất ngọt ngào, khiến ông nội Ôn càng vui hơn.

Ôn Hân đứng bên cạnh không nhịn được mà lườm một cái.

“Đồ nịnh hót!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc