Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

VỢ TRƯỚC XINH ĐẸP QUÁ QUYẾN RŨ, SĨ QUAN MẶT LẠNH CẦU PHỤC HÔN Chương 8: Còn Có, Tốt Nhất Anh Cũng Tránh Xa Tôi Ra

Cài Đặt

Chương 8: Còn Có, Tốt Nhất Anh Cũng Tránh Xa Tôi Ra

Trại nuôi heo nằm ở vị trí khá hẻo lánh, Hổ Tử phải dẫn Mộc Uyển Uyển đi một đoạn đường dài mới tới.

Còn cách một đoạn, Mộc Uyển Uyển đã ngửi thấy mùi hôi bốc lên, trong đó còn phảng phất mùi tanh máu.

Hổ Tử chạy lên trước, gõ cửa cổng lớn.

“Anh Thiết Trụ ơi, em dẫn người tới mua thịt heo rồi, mau mở cửa giúp em đi!”

Cánh cửa nhanh chóng mở ra, một người đàn ông vạm vỡ bước ra ngoài.

Hổ Tử giới thiệu: “Anh Thiết Trụ ơi, chị này muốn mua thịt heo nên em dẫn chị ấy tới đây.”

Vương Thiết Trụ liếc nhìn Mộc Uyển Uyển một cái, rồi liền nhường đường cho họ vào trong. Trong sân bày vài chiếc bàn, trên đó đều là những con heo đã được giết mổ sẵn.

“Cô muốn mua bao nhiêu thịt? Lấy phần nào?”

Xét vì là Hổ Tử dẫn người tới, Vương Thiết Trụ liền chủ động mở miệng hỏi.

Khóe miệng Vương Thiết Trụ giật giật: “Cô gái này, cô không phải đang trêu tôi đấy chứ?”

“Tất nhiên là không. Hơn nữa sau này ngày nào tôi cũng mua hai mươi cân, vì vậy anh nhớ bán rẻ cho tôi một chút nhé.”

“Ngày nào cũng mua ư?”

Vương Thiết Trụ càng thêm kinh ngạc, nhưng thấy vẻ mặt Mộc Uyển Uyển nghiêm túc, không hề giống như đang nói đùa.

Tuy có phần không hiểu, nhưng đây là một mối làm ăn kiếm tiền, anh ta không thể nào từ chối được.

“Được! Thịt heo chỗ tôi bán rẻ hơn hợp tác xã, bảy hào một cân. Lòng heo thì bình thường tôi bán bốn hào, nếu cô thật sự ngày nào cũng lấy thì tôi tính cho cô ba hào một cân.”

Mức giá này quả thực thấp hơn dự tính của Mộc Uyển Uyển, nhờ vậy mỗi cân đồ kho bán ra cô đều có thể kiếm được nhiều tiền hơn.

Mộc Uyển Uyển lại bàn bạc thêm với Vương Thiết Trụ, còn nhờ Hổ Tử mỗi ngày giúp đưa lòng heo tới nhà, cô sẽ trả thêm tiền chạy việc, nhờ đó tiết kiệm được không ít thời gian.

Hổ Tử mừng khôn xiết. Bà nội cậu đang phải uống thuốc, đúng lúc tốn tiền, nên có thể kiếm thêm được chút nào thì cậu đương nhiên rất vui.

Mộc Uyển Uyển trả xong tiền mua lòng heo thì toàn bộ tiền mang theo người cũng đã tiêu hết. Hổ Tử giúp cô đưa cả vải lẫn lòng heo về nhà, tiện thể cũng nhận biết đường và nhà cô luôn.

Sau khi về nhà, Mộc Uyển Uyển bắt tay vào rửa lòng heo, trong đó ruột già là khó rửa nhất, cô mất khá nhiều thời gian mới làm xong. Ăn trưa qua loa xong, cô liền bắt tay dùng vải mới mua để may quần áo cho mình. Trong nhà có máy may nên làm rất nhanh. May xong, Mộc Uyển Uyển còn mặc thử, thấy chất vải nhẹ mỏng, mềm mịn, mặc vào đặc biệt thoải mái. Thời tiết đang nóng, mặc đồ ôm sát như vậy càng thoải mái. Thấy vải còn nhiều, cô liền may thêm cho mình một chiếc váy hai dây, mặc luôn rồi đi ngủ trưa. Từ sáng sớm cô đã bận rộn không ngơi nghỉ, Mộc Uyển Uyển thật sự mệt lả. Đầu vừa chạm gối đã ngủ say, đến cả cơn mưa dông bất chợt ngoài kia cũng không hề hay biết.

Ôn Lâm đội mưa trở về. Anh đưa Ôn Hân về nhà cũ trước, rồi sau đó mới quay lại. Thấy mưa bên ngoài càng lúc càng to, gió lại thỉnh thoảng thổi tới, anh vội vàng đóng cửa sổ phòng khách. Vừa định vào phòng ngủ thay đồ, anh vô thức liếc nhìn căn phòng khách ở đối diện. Cửa phòng khách không khép chặt, qua khe hở hẹp, anh trông thấy bóng lưng mảnh mai nằm trên giường, cùng tấm rèm cửa bị gió thổi lay động. Do dự trong chốc lát, cuối cùng Ôn Lâm vẫn đẩy cửa bước vào. Gió lớn thế này rất dễ làm người ta đau đầu, mưa lại không nhỏ, không đóng cửa sổ thì nước sẽ hắt vào trong nhà. Ôn Lâm bước tới đóng cửa sổ, quay đầu liếc nhìn người phụ nữ nằm trên giường, lúc này mới nhận ra Mộc Uyển Uyển mồ hôi đầy mặt, hai hàng mày nhíu chặt. Nhìn kỹ còn thấy cơ thể cô khẽ run rẩy, vừa nhìn là biết ngay đang gặp ác mộng.

Ôn Lâm có chút lo lắng, đi tới bên giường, đưa tay ra định đánh thức Mộc Uyển Uyển. Nhưng Mộc Uyển Uyển đột nhiên đưa tay nắm chặt lấy cánh tay anh, trong miệng còn bật ra những tiếng nức nở. Nước mắt lăn dài từ khóe mắt người phụ nữ, khiến lòng Ôn Lâm bỗng dưng thắt lại một cách khó hiểu. Điều khó xử nhất là Mộc Uyển Uyển ôm chặt lấy tay anh, mà tay anh lúc này lại đang áp lên hai bầu ngực mềm mại của cô. Qua lớp vải mỏng manh, anh có thể cảm nhận rõ ràng đường nét bên dưới. Chiếc váy hai dây trên người Mộc Uyển Uyển có cổ khá thấp, từ góc nhìn của anh có thể thấp thoáng thấy nét xuân thì trắng ngần ẩn giấu bên trong. Ôn Lâm chỉ thấy một luồng nhiệt men theo cánh tay lan tỏa khắp người. Chết tiệt! Rõ ràng người anh vẫn còn ướt, vậy mà lúc này lại thấy nóng ran. Ngay lúc anh còn đang bối rối, Mộc Uyển Uyển khẽ dụi mặt vào cánh tay anh, rồi đổi sang tư thế nằm ngửa và buông tay anh ra. Ôn Lâm vội vàng nhân cơ hội rút tay về, khóe mắt thoáng bắt gặp đôi chân dài lộ ra dưới váy hồng, liền lập tức rời khỏi phòng.

Anh lắc đầu một cái, thay quần áo khô xong cũng nằm lên giường và ngủ thiếp đi. Một giấc ngủ này không an ổn chút nào, anh thế mà lại mơ thấy Mộc Uyển Uyển. Trong giấc mơ, Mộc Uyển Uyển vẫn mặc chiếc váy hai dây màu hồng, đôi tay thon trắng ôm chặt lấy cổ anh. Cơ thể mềm mại áp sát lấy anh, khẽ cọ xát, khiến cơ thể anh nóng bừng như có một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. Mộc Uyển Uyển như vậy chẳng khác nào một yêu tinh, anh bị quấn đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, kéo người ném lên giường rồi đè người lên……Ôn Lâm tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, sắc mặt lập tức đen đi. Anh ta vậy mà lại nảy sinh ý nghĩ muốn làm chuyện đó với Mộc Uyển Uyển! Ôn Lâm vội vàng thay quần, sau đó đem hết số quần áo vừa cởi ra đi giặt.

Bên ngoài trời vẫn mưa, bầu trời u ám tối sầm. Nghe thấy trong bếp có động tĩnh, anh liền bước qua. Mộc Uyển Uyển đang bận rộn trong bếp. Tỉnh dậy xong cô liền vào làm đồ kho, tiện thể chuẩn bị luôn bữa tối.

“Có cần anh giúp không?” Ôn Lâm chủ động lên tiếng hỏi.

“Không cần.”

Mộc Uyển Uyển không thèm quay đầu, giọng điệu lạnh nhạt, hoàn toàn làm ngơ anh.

Ôn Lâm vẫn cố chen vào bếp, do dự một lát rồi nói: “Chuyện xảy ra buổi sáng anh đã hiểu rõ. Em thật sự không nên đánh Tiểu Như, sức khỏe của cô ấy vốn đã yếu, hơn nữa em cũng không cần phải vì cô ấy mà nổi giận. Anh trai cô ấy đã vì cứu anh mà chết, anh từng hứa với anh ấy sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo. Trong lòng anh, cô ấy và Ôn Hân là như nhau. Em đừng hiểu lầm, cũng mong em đừng tiếp tục nhắm vào cô ấy nữa.”

Nghe vậy, Mộc Uyển Uyển cảm thấy uất ức, liền quay đầu lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt.

“Sức khỏe của cô ta không tốt thì liên quan gì đến tôi? Tôi đã nói rồi, tốt nhất đừng đến chọc vào tôi, nếu không tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua. Giữa hai người rốt cuộc là quan hệ gì tôi chẳng buồn quan tâm. Anh thật sự lo cho cô ta thì khuyên cô ta tránh xa tôi ra! Còn có, tốt nhất anh cũng tránh xa tôi ra.”

Câu nói cuối cùng, Mộc Uyển Uyển gần như gào lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc