Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vô Tình Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Chương 19.2

Cài Đặt

Chương 19.2

Thiên Tâm Thảo trong tay Ninh Ninh tuy có thể giải độc, có thể nuôi dưỡng linh thú nhưng lại không có tác dụng gì đối với ma khí cả. Tô Thanh Hàn trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói với cô, nếu có thể tìm được Ngân Ti Tiên Diệp dồi dào tiên khí thì có lẽ có thể nghịch chuyển được thế cục. Vì thế sau một hồi bàn bạc, Tô Thanh Hàn đã ở lại chăm sóc Bùi Tịch, còn Ninh Ninh một mình đến Xướng Nguyệt Phong để tìm tung tích Ngân Ti Tiên Diệp.

"Người sở hữu Thiên Tâm Thảo sẽ có được khả năng ẩn nấp, nói không chừng thí chủ thật sự có thể tìm thấy Ngân Ti Tiên Diệp đó."

Minh Không nghe xong ngọn nguồn, gật đầu cười cười: "Vì cứu đồng môn mà đặt mình vào trong hiểm cảnh như vậy, nếu ta là một con nai con đã chết trong núi, ta nhất định sẽ vì nghĩa tình cảm động sâu sắc này mà sống lại."

Hạ Tri Châu vô cảm liếc hắn một cái.

Không nên gọi người này là phật tu mà nên gọi hắn là con nai của Schrödinger* mới đúng, chết rồi lại sống lại, sống lại rồi lại chết đi, cứ thế sống chết luân phiên không ngừng nghỉ.

(*Joke lấy từ tên thí nghiệm Con mèo của Schrödinger. Con mèo của Schrödinger là một, đôi khi được gọi là do nhà vật lý học người Ireland gốc Áo nghĩ ra vào năm 1935 khi tranh luận với về trong. Thí nghiệm đưa ra giả thuyết về một con mèo có thể vừa sống vừa chết, theo cách hiểu của vật lý là trạng thái. Hiện tượng này xảy ra khi đối tượng thí nghiệm được liên kết với sự kiện ngẫu nhiên có thể xảy ra hoặc không.

Thí nghiệm tưởng tượng này cũng được đề cập trong các cuộc thảo luận lý thuyết về cách hiểu của cơ học lượng tử, đặc biệt là trong các tình huống liên quan đến. Schrödinger đã đặt ra thuật ngữ Verschränkung () trong quá trình phát triển thí nghiệm tưởng tượng.)

Hòa thượng lượng tử, cao cấp thật đấy.

Trong lúc mọi người đang nói chuyện, đầu ngón tay của Minh Không lại hơi động đậy, hắn hạ giọng nói: "Huyền Điểu sắp tới rồi, Ninh thí chủ mau nấp đi. Ta có bản đồ của Xướng Nguyệt Phong, trên bản đồ đã đánh dấu vị trí của Tiên Diệp, thí chủ cầm đi đi."

Ninh Ninh gật đầu, nói lời cảm ơn rồi cầm lấy bản đồ, nhanh chóng ẩn mình vào cây cối xung quanh.

Huyền Điểu đến nhanh hệt như lời Minh Không nói. Thấy kim cang tráo vẫn còn, nó hơi thất vọng hừ nhẹ một tiếng.

Huyền Điểu vốn định quay lưng đi thẳng nhưng đột nhiên lại phát hiện ra điều gì khác thường, đồng tử màu cam vàng đột nhiên co lại, cái đuôi lòe loẹt như ngọn lửa phía sau đột nhiên quẫy quẫy. Nó ngửi ngửi không khí, bàn chân dịch sang bên phải một chút. Nơi đó chính là nơi Ninh Ninh đang trốn.

Đám người bọn họ lo thân còn chưa xong, nếu Ninh Ninh bị con chim này phát hiện thì chắc chắn sẽ xong đời.

Hạ Tri Châu rén cực mạnh, đột nhiên nhớ ra một chuyện. Đúng rồi, Ninh Ninh đã cho người khác hai mảnh lá cây, thế nên Thiên Tâm Thảo hiện tại chỉ có một nửa mà thôi!

Lá cây chỉ còn có hai mảnh nên linh khí của nó cũng không còn mạnh như trước, vì thế nên không thể che giấu được toàn bộ khí tức của cô. Thấy Huyền Điểu chậm rãi tiến về bụi cây chỗ Ninh Ninh vừa rời đi, Hạ Tri Châu hít sâu một hơi, hô to một tiếng: "Chờ một chút!"

Huyền Điểu lạnh lùng quay đầu lại liếc hắn một cái, nhưng chỉ mấy giây sau lại quay đầu đi, tiếp tục tiến về phía trước.

Đối với loại linh thú siêu mạnh như nó mà nói thì tên tu sĩ Kim Đan Kỳ này chẳng khác gì hoa cỏ mọc trên mặt đất cả. Nếu người bình thường đang đi trên đường mà bị hoa dại quệt vào mắt cá chân thì chắc chắn cũng sẽ không ai để ý.

Hạ Tri Châu cuống lên. Để hấp dẫn sự chú ý của đối phương, hắn cũng chỉ đành liều mạng gào to: "Đừng đi! Thật ra ta là... là Thiên Tiện Tử của Huyền Hư Kiếm Phái!"

Thấy bước chân Huyền Điểu hơi ngừng lại, Hạ Tri Châu thừa thắng xông lên: "Tu vi của ta bị hao tổn trong đại chiến tiên ma, giờ công lực mới khôi phục phân nửa. Sau khi ta khôi phục hoàn toàn tất có thể thống trị tu tiên giới. Chỉ cần ngươi không động đến chúng ta, ta sẽ ghi nhớ ơn này của ngươi, ngày sau nhất định sẽ thưởng cho ngươi vô số bảo vật quý giá!"

Bên ngoài huyền kính, Thiên Tiện Tử đang ăn bánh hoa quế nghe thế thì nghẹn ngang, hắn trợn trắng mắt ho khù khụ.

Những lời vừa được nói ra quả thật kinh hãi thế tục. Huyền Điểu nghe vậy thì cúi đầu xuống quan sát cẩn thận Hạ Tri Châu một phen. Tuy rằng nó ở trong bí cảnh nhưng cũng đã từng nghe qua thanh danh của Thiên Tiện Tử. Thiếu niên trước mặt nó này tuy khí chất rất giống hắn nhưng nó vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, bèn cười lạnh nói: "Nhãi con, ngươi làm sao để chứng minh mình là Thiên Tiện Tử?"

Hạ Tri Châu nghĩ nghĩ, giơ cái tay nải vá chằng vá đυ.p của mình ra: "Đây là tay nải của ta, dùng 5 năm rồi đấy." Sau đó hắn lại xốc vạt áo lên, nơi vốn phải là thắt lưng thì lại có một cái dây mây căng trơn bóng loáng: "Đây là đai lưng của ta, chỉ mới nửa năm thôi." Cuối cùng hắn mở tai nải ra, mặt trong của mảnh vải thêu vài chữ to xiêu xiêu vẹo vẹo: "Cố lên, đừng để mình nghèo chếc đấy!"

Bên ngoài huyền kính, Khúc Phi Khanh là người đầu tiên không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ngay sau đó, tiếng cười ngặt nghẽo thi nhau nổi lên xung quanh.

"Hồ nháo! Đây mà là ta sao!"

Thiên Tiện Tử đẩy ghế đứng phắt dậy: "Hình tượng của ta mà lại như thế này hay sao!"

Hắn lòng đầy căm phẫn, không ngờ rằng Huyền Điểu trong bí cảnh lại tròn mắt, giọng điệu vô cùng ngạc nhiên nói: "Ngươi đúng là Thiên Tiện Tử thật rồi!"

Thiên Tiện Tử:...

Huyền Điểu vẫn còn đang kinh ngạc, Hạ Tri Châu đã nháy nháy mắt với Ninh Ninh đang trốn trong lùm cây, ý bảo cô nhanh chóng nhân cơ hội này đi tìm Tiên Diệp, để hắn ở đây kéo dài thời gian. Tiểu cô nương chỉ chần chờ một cái chớp mắt rồi gật đầu, nhanh chóng đi mất dạng.

Mặc dù bước vào thế giới này đã lâu nhưng Hạ Tri Châu chưa từng quên hắn đã từng là một diễn viên, còn là một diễn viên vô cùng thích tự thêm kịch bản cho mình. Bởi vì hắn có ngoại hình rất tuấn tú cho nên những bộ phim đã từng đóng tất cả đều là kịch bản về yêu đương. Hắn cũng nhận thấy rằng, thứ có thể hấp dẫn sự chú ý của phụ nữ trong chớp mắt cũng chính là tình yêu.

Hắn giấu tài lâu như vậy, cuối cùng cũng có cơ hội thể hiện cho mọi người thấy cái gì gọi là trí tuệ của thế kỷ 21.

Ninh Ninh, muội cứ yên tâm đi đi! Con chim này không thể nào đi khỏi đây được đâu!

"Ta đến đây lần này vốn là vì tìm tiên linh dược thảo để trị bệnh cũ, không ngờ lại gặp được nàng ở chỗ này." Hạ Tri Châu truyền âm để Minh Không giải trừ kim cang tráo trên người mình, cố nén sợ hãi run run hai chân bước lên phía trước: "Thích một người có cần lý do không? Cần? Không cần? Cần hay không?"

Đây là "Đại thoại tây du"*.

(*Tân Tây du ký hay Đại thoại Tây du (大話西遊,: A Chinese Odyssey) là một cặp hai phim của đạo diễn phỏng theo bộ tiểu thuyết kinh điển của nhà văn, cả hai bộ phim đều được công chiếu năm và nhận được phản ứng tích cực từ cả công chúng và giới phê bình.

Phần một của cặp phim có tựa đề Tây du ký phần 1: Nguyệt quang bảo hạp (西遊記第壹佰零壹回之月光寶盒, tiếng Anh: A Chinese Odyssey Part One: Pandora's Box). Phần một xoay quanh nhân vật Chí Tôn Bảo (), hậu thân của, trong một lần tình cờ anh ta có được "nguyệt quang bảo hợp", một bảo vật giúp đưa con người trở về quá khứ, nhờ bảo vật này anh ta dần nhận ra số phận kiếp trước của mình là Tôn Ngộ Không bị trừng phạt vì bội nghĩa thầy trò với.

Phần hai của cặp phim có tựa đề Tây du ký phần kết: Tiên lý kỳ duyên (西遊記大結局之仙履奇緣, tiếng Anh: A Chinese Odyssey Part Two: Cinderella). Phần hai xoay quanh những sự kiện xảy ra với Chí Tôn Bảo sau khi anh ta trở về 500 năm trước bằng "nguyệt quang bảo hợp" và dần trở thành thực sự.)

Cốt truyện quá mức hoang đường, trên mặt Huyền Điểu xuất hiện vẻ mờ mịt không hiểu gì. Nhưng Hạ Tri Châu vẫn đang tiếp tục đến gần nó: "Trong cuộc đời mỗi người, nên có ít nhất một lần vì người khác mà quên đi chính mình. Không mong có kết quả, không mong sẽ dắt tay nhau đến cuối cuộc đời, thậm chí không cầu mong nàng sẽ yêu ta. Chỉ hy vọng những năm tháng đẹp nhất tuổi xuân của ta có thể gặp được nàng."

Đây là "Nhật ký tình yêu"*.

(*tiếng anh: The Notebook. The Notebook là một bộ phim chính kịch lãng mạn của Mỹ năm 2004 của đạo diễn Nick Cassavetes, với kịch bản của Jeremy Leven và Jan Sardi, dựa trên tiểu thuyết cùng tên năm 1996 của Nicholas Sparks. Phim có sự tham gia của Ryan Gosling và Rachel McAdams trong vai của một cặp đôi trẻ yêu nhau những năm 1940.)

"Ngươi tỉnh táo lại đi." Huyền điểu cuối cùng bị hắn ép thu hút, nó dừng bước chân đang muốn rời đi lại: "Ngươi là người, ta là yêu, người và yêu không chung đường."

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của Huyền Điểu khẽ chuyển động, nó nhẹ nhàng vỗ cánh. Một cơn gió thổi qua, cơ thể khổng lồ của Huyền Điểu bỗng dưng biến mất, thay vào đó là một nữ tử trẻ tuổi mặc váy đỏ, nhan sắc tươi đẹp diễm lệ.

"Không ngờ rằng Thiên Tiện Trưởng lão đại danh đỉnh đỉnh lại là người như thế, đúng là một nam nhân xinh đẹp."

Nàng cười vô cùng càn rỡ, vươn ngón trỏ tay phải khều cái cằm trắng nõn của Hạ Tri Châu: "Ta độc thân nhiều năm nhưng lại rất thích trẻ con. Mấy ngày gần đây ta đang muốn có thêm con... nếu Thiên Tiện trưởng lão cũng có lòng, hay là hai ta thử một phen xem?"

May quá, Hạ Tri Châu nghĩ. Ít nhất cho đến bây giờ hắn vẫn là một nam nhân xinh đẹp. Hy vọng cuối cùng hắn sẽ không xui xẻo biến thành một nam nhân xinh đẹp hẹo sớm.

"Muốn có con sao?" Thấy nữ nhân kia càng ngày càng đến gần, nụ cười trên mặt Hạ Tri Châu càng ngày càng sượng trân, nhưng người đã sớm thấm nhuần "Tu dưỡng tự thân của diễn viên" như hắn vẫn duy trì đạo đức nghề nghiệp mà tiếp tục đọc lời thoại: "Cái này thì dễ thôi. Hay là... để ta giúp nàng thực hiện nguyện vọng ấy ngay bây giờ?"

Huyền Điểu nghe vậy thì sửng sốt: "Bây giờ sao?"

"Bây giờ á?!"

Một mị tu bị Hạ Tri Châu đánh thức nghe được câu này thì vẻ mặt thay đổi như con tắc kè, cảm thấy càng thêm kính sợ người đàn ông thanh danh nổi khắp ngũ hồ tứ hải này.

Hắn rốt cuộc đã tạo nên nghiệp chướng gì vậy?! Vừa mới tỉnh dậy đã thấy Hạ Tri Châu của Huyền Hư Kiếm Phái thâm tình tỏ tình với đại điểu, bây giờ bọn họ còn muốn...

Cao xanh ơi!! Đệ tử của Huyền Hư Kiếm Phái rốt cuộc bị làm sao vậy!!!

Những người còn lại cũng vô cùng kinh hãi, chỉ có Hứa Duệ nhíu nhíu mày, muốn nói lại thôi. Từ lúc Hạ Tri Châu nói mình là Thiên Tiện trưởng lão, hắn đã muốn hỏi: Huyền kính là vật năm nay mới được bổ sung vào, Hạ sơ huynh hắn có khi nào không biết các trưởng lão đang sử dụng huyền kính mà giám thị tình hình trong bí cảnh hay không?!

Bên ngoài huyền kính, có nữ tu đỏ bừng mặt ngại ngùng nhìn đi chỗ khác: "Không hổ là Huyền Hư Kiếm Phái, đúng là đại môn phái số một số hai."

Cũng có người trợn mắt há hốc mồm: "Để kéo dài thời gian mà không tiếc thân làm ra hành động vĩ đại này, đúng là người thường không thể so sánh được! Tại hạ bội phục, bội phục!"

Một lát sau, không có người nào nói thêm gì nữa. Mấy chục cặp mắt trong ngoài huyền kính nhất tề nhìn chằm chằm vào một người một yêu đang dần đến gần nhau bằng ánh mắt phức tạp. Bọn họ thấy Hạ Tri Châu ôm chầm nữ tử mặc váy đỏ vào lòng, sau đó thảm thiết gọi một tiếng, giọng nói đanh đến mức có thể chọc thủng một quả khinh khí cầu: "Mẹ ơi!"

Hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục gào to hơn nữa: "Tiện Tiện đói, Tiện Tiện muốn ăn cơm! Hu hu!"

Huyền Điểu:...

Biểu cảm của Huyền Điểu đã không thể dùng từ "kỳ quặc" để hình dung. Nếu nhất định phải miêu tả thì hẳn là nên dùng từ "đen như đít nồi".

Thiên Tiện Tử:...

Biểu cảm của Thiên Tiện tử làm người ta nhớ đến cảnh năm đó hắn bị người ta lừa mất một trăm nghìn linh thạch, nghèo đến mức phải gặm bỏ dưa hấu vỏ cam vỏ bí ngô cầm hơi.

"Thiên Tiện trưởng lão."

Khúc Phi Khanh cười gập cả người, nghiêng ngả tựa vào tay vịn của ghế nói ngắt quãng: "Kịch của phái Huyền Hư các người có thể ít đi chút giống như tiền của các người hay không?"

Nàng còn chưa nói xong lại nghe thấy người khác nói: "Các vị mau xem kìa, Huyền Điểu đã hóa thành chim bay đi rồi!"

"Chẳng lẽ lần này Hạ tiểu đạo hữu đã dựa vào thiên phú độc nhất vô nhị của mình làm cho một con linh thú cấp cao thấy kinh tởm quá mà chạy mất dạng sao?"

"Xem ra con chim này cũng không thích ăn mấy món sến ngậy, chậc chậc."

"Khoan đã."

Chỉ có chưởng môn của Lưu Minh Sơn - Hà Hiệu thần nghiêm mặt, nghiêng người về phía trước một chút để nhìn rõ hơn hình ảnh trong huyền kính: "Nhìn hướng bay của Huyền Điểu, hẳn là nó đang định bay đến chỗ Tiên Diệp. Vậy chẳng phải nó sẽ đυ.ng độ trực tiếp với Ninh Ninh sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc