Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vô Tình Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Chương 19.1: Tiện Tiện Muốn Ăn Cơm

Cài Đặt

Chương 19.1: Tiện Tiện Muốn Ăn Cơm

Lúc Hạ Tri Châu tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng.

Cơn mưa đêm qua đã tạnh, những khe hở nơi những dãy núi giao nhau ánh lên màu trắng mờ như bụng cá. Cảnh núi sau khi bị mưa làm ướt nhuộm thành một màu ngọc lục bảo đầy sức sống. Một tiếng chim hót đâm thủng tầng không yên tĩnh để một vệt ráng nhợt nhạt rơi xuống.

Kim cang tráo của Minh Không giống như một chiếc ô khổng lồ đang tản ra phật quang sáng ngời bao phủ tất cả mọi người ở bên trong. Rất nhiều tu sĩ vẫn chưa tỉnh lại, bọn họ người thì nằm người thì dựa vào đâu đó nghỉ tạm. Ngoại trừ hắn chỉ có hai người đã tỉnh sóng vai ngồi cùng nhau, chính là Minh Không và Hứa Duệ. Hạ Tri Châu dịch dịch mông về phía bọn họ một chút.

Minh Không thấp giọng nói: "Xướng Nguyệt Phong là chỗ sâu nhất của Tiểu Trùng Sơn. Đi tiếp vào trong nữa sẽ là đại dương mênh mông vô tận. Có lẽ chỉ có địa thế độc đáo như vậy mới có thể sinh ra thánh phẩm linh thực cực kỳ quý giá như Ngân Ti Tiên Diệp mà thôi."

Hứa Duệ gật đầu ra vẻ đã hiểu: "Mọi người đều đến đây vì Ngân Ti Tiên Diệp nhưng lại bị Huyền Điểu canh giữ ở đây cản lại cho nên tiểu sư phụ mới đành dùng kim cang tráo để cầm cự có đúng không?"

Trước khi đến Tiểu Trùng Sơn hắn đã tìm hiểu rất kỹ nên biết rất rõ về Xướng Nguyệt Phong. Ngân Ti Tiên Diệp và Thiên Tâm Thảo đều là thiên linh địa bảo vô cùng quý giá, tuy rằng rất nhiều người đều biết nó mọc ở trong Xướng Nguyệt Phong nhưng không biết tại sao lại có một con Huyền Điểu khổng lồ canh gác ở đây không cho các tu sĩ đến gần, thế nên nhiều năm như vậy rồi Ngân Ti Tiên Diệp vẫn chưa bị hái mất.

"Linh thực thánh giai đều có linh khí, nguyên nhân Huyền Điểu canh ở bên cạnh Ngân Ti Tiên Diệp có lẽ là vì muốn hấp thụ linh khí của cây để hỗ trợ tu luyện."

Minh Không cụp mắt, trên hàng mi dài có vài sợi bị ánh mặt trời nhuộm đỏ: "Tu vi của nó rất cao, cho dù chúng ta liên thủ thì cũng chưa chắc đã thắng được."

Thật ra thì liên thủ cùng một tên đại sư chỉ biết mỗi chiêu kim cang tráo như ngài thì có khác gì đánh solo đâu.

Hạ Tri Châu gãi gãi mái đầu rối như tổ quạ, banh đôi mắt buồn ngủ kèm nhèm nói chen vào: "Vậy thì chúng ta phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ ngồi yên ở đây chờ khi nào bí cảnh đóng lại thì tự động truyền tống chúng ta ra ngoài sao?"

Hứa Duệ nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp: "Khứu giác và thính giác của Huyền Điểu vô cùng nhạy bén, nó thậm chí còn có thể cảm nhận được linh khí trong cơ thể của vạn vật. Bây giờ chúng ta chỉ cần di chuyển một cái là sẽ bị nó tóm ngay. Nhưng tiểu sư phụ Minh Không nói với ta..."

Minh Không nhìn hắn một cái, mỉm cười: "Thật ra có một chuyện ta vẫn chưa nói cho thí chủ biết."

Minh Không vừa nói xong câu đó, Hạ Tri Châu bèn thấy bất ổn theo bản năng, hắn ngưng thần nghe Minh Không nói tiếp: "Linh lực của tiểu tăng hữu hạn, kim cang tráo này nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ thêm hai canh giờ* nữa thôi."

(*= 4 tiếng)

Hạ Tri Châu sợ hãi: "Thế là sau hai canh giờ nữa chúng ta sẽ biến thành món thịt người xiên nướng than của Huyền Điểu sao?"

"Nếu chỉ cần bảo vệ một người thì kim cang tráo có thể duy trì được rất lâu." Hứa Duệ đứng bên cạnh nhíu nhíu mày: "Nhưng tiểu sư phụ Minh Không đã dùng linh lực mở rộng kim cang tráo để che chở cho chúng ta nữa cho nên thời gian chống đỡ mới còn ít như vậy."

Nói cách khác, Minh Không vốn có cơ hội bảo vệ bản thân an toàn nhưng lại vì những tu sĩ lạ mặt này mà từ bỏ cơ hội đó. Đến lúc kim cang tráo bị phá, linh lực của hắn không còn bao nhiêu, cho dù muốn chạy trốn hắn cũng sẽ là người chạy cuối cùng, nhất định không thể nào mà thoát thân một cách an toàn được.

Hạ Tri Châu vốn tưởng rằng người này chẳng qua chỉ là một tiểu hòa thượng không đáng tin cậy, nghe xong lời này không khỏi giật mình: "Như thế làm sao mà được! Vậy vậy vậy... ngài mau để bọn ta đi đi! Ngài định diễn "Và rồi chẳng còn ai"* thật đấy à?"

(*Được dịch từ tiếng Anh, And Then There Were None là một seri truyền hình ly kỳ bí ẩn năm 2015 được phát sóng lần đầu tiên trên BBC One từ ngày 26 đến ngày 28 tháng 12 năm 2015. Chương trình gồm ba phần được chuyển thể bởi Sarah Phelps và đạo diễn Craig Viveiros và dựa trên cuốn tiểu thuyết năm 1939 của Agatha Christie cùng tên.

Mười người da đen nhỏ (tựa gốc tiếng Anh: Ten Little Niggers) hay Và rồi chẳng còn ai (tiếng Anh: And Then There Were None) là một của nhà văn Agatha Christie được nhà xuất bản Collins Crime Club phát hành lần đầu ở Anh ngày 6 tháng 11 năm 1939. Tác phẩm đôi khi còn được xuất bản (và chuyển thể thành phim) dưới tên Ten Little Indians (10 gã da đỏ nhỏ). Tiểu thuyết nói về vụ án bí ẩn trên hòn đảo Soldier Island với 10 người bằng cách này hay cách khác đã thiệt mạng mà không hề có sự hiện diện hay dấu vết của thủ phạm. Đây được coi là một trong những tiểu thuyết hình sự xuất sắc và nổi tiếng nhất của Agatha Christie, trên 100 triệu bản sách đã được bán ra khiến tác phẩm này trở thành tiểu thuyết hình sự bán chạy nhất trong lịch sử xuất bản thế giới. Mười người da đen nhỏ cũng là tác phẩm của Agatha Christie được chuyển thể nhiều lần nhất, cả trực tiếp lẫn gián tiếp, dưới dạng phim điện ảnh, truyền hình và kịch sân khấu.)

"Tiểu tăng đã từng nói với thí chủ rồi, không nên đánh gϊếŧ nhau, phải lấy từ bi làm gốc. Ta tu luyện kim cang hộ thể thần công vốn dĩ để cứu người, dùng nó để ngăn chặn việc sát phạt. Bây giờ ta vì chư vị mở ra một con đường máu cũng coi như đã hoàn thành "phật đạo" của ta rồi."

Minh Không lắc đầu mỉm cười: "Chịu khó chịu khổ, trân trọng phú quý, lòng không lay chuyển, quyết chí tu hành, sinh tử cũng không làm khó dễ được ta."

Hứa Duệ nghe xong: "Tiểu sư phụ, câu cuối cùng của ngài là có ý gì vậy?"

Nụ cười của Minh Không bỗng nhiên cứng đờ.

Minh Không: "Hôm qua ta đã ăn sống cải trắng, mùi vị cũng khá được. Các vị đã đói bụng chưa?"

Tên này lại bẻ lái sang chuyện khác! Chuyển chủ đề chẳng tự nhiên gì cả!

Hạ Tri Châu coi như là đã nhìn thấu: Người này nhìn có vẻ biết rất nhiều nhưng thật ra kiến thức về Phật pháp dốt đặc cán mai, nếu lần nào nói sách mách có chứng cũng chỉ là vài câu hiếm hoi nhớ được, có khi miệng nói như vậy nhưng chính hắn cũng không hiểu nó có nghĩa là gì. Thế mà ba giây trước hắn còn cảm thấy Minh Không thật là ngầu. Hắn khờ thật sự.

Đoạn này dịch ra không phải ý là "ta có thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi" hay sao? Người anh em à, rốt cuộc anh hận vị Tô sư tỷ này bao nhiêu mà trước khi chết còn phải nhát ma người ta thế?

Hạ Tri Châu không biết nên khóc hay nên cười, hắn nhận bức di thư mà lòng dạ rối bời, bỗng nhiên lại nghe thấy Minh Không nói: "Hai vị không cần bi quan như thế. Thuận theo số phận mà tu hành vĩnh viễn không thể thành Phật. Chưa đến phút cuối cùng, nào ai biết có gặp được cơ duyên hay không."

Hứa Duệ ngẩn ra: "Cơ duyên?"

Tiểu hòa thượng trẻ tuổi ngước lên nhìn, hàng mi dài bị ánh mặt trời chiếu vào lấp lánh, đôi mắt phản chiếu một cái bóng màu trắng phía chân trời: "Không phải cơ duyên đã đến rồi kia hay sao?"

Hai kiếm tu đứng bên cạnh hắn đồng thời ngẩng đầu, lại đồng thời để bộ ra biểu cảm vô cùng ngạc nhiên. Hạ Tri Châu vui mừng thấp giọng gọi một tiếng: "Ninh Ninh!"

Chỉ thấy vệt kiếm quang chói mắt hơn cả ánh mặt trời kia càng ngày càng gần. Một cô nương trẻ tuổi nhảy từ trên thân kiếm xuống, khi nhìn thấy hai người bọn họ thì hơi sửng sốt: "Sao các huynh lại ở chỗ này? Không phải đã nói là chúng ta sẽ gặp nhau ở bờ sông mà trước đấy đã nướng cá ăn sao?"

"Nhưng mà ta sợ độ cao..."

Đợi đã.

Hạ Tri Châu đang nói bỗng nhiên dừng lại, theo phản xạ có điều kiện mà ngẩng đầu nhìn lên không trung. Khứu giác và khả năng cảm ứng của Huyền Điểu nhanh nhạy hơn con người rất nhiều, lúc hắn và Hứa Duệ vừa mới tới nơi này đã bị nó phát hiện ra tung tích. Ninh Ninh không hề phòng bị gì mà đã xông vào đây, hơn nữa bây giờ còn đang là ban ngày... con ác thú kia nhất định sẽ phát hiện ra muội ấy mất.

Hứa Duệ hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, lập tức hạ giọng nói: "Cẩn thận! Nơi này có Huyền Điểu ăn thịt người canh giữ, rất có thể nó đã phát hiện ra muội rồi đấy!"

Ninh Ninh ngẩng đầu, nhìn quanh không trung một vòng.

Nơi tầm mắt cô có thể chạm đến được chỉ có bầu trời hỗn độn lúc bình minh, những đám mây trôi chậm chạp, ngay cả gió cũng như chưa tỉnh giấc, bốn phía yên tĩnh đến mức cảm giác như thời gian đang đứng yên, làm gì có điều gì khác thường?

"Thí chủ mang theo linh thực quý giá trên người có đúng không?"

Minh Không không hề hoang mang mà bình thản cười nhẹ. Sau khi nhìn thấy Ninh Ninh gật đầu thì hắn bèn giải thích: "Khứu giác của Huyền Điểu nhạy bén, khả năng cảm ứng cũng rất mạnh, sở dĩ nó có thể phát hiện ra chúng ta từ xa là bởi vì cảm nhận được linh khí dao động trong cơ thể của mỗi tu sĩ."

Hắn đang nói thì dừng lại cho Hạ Tri Châu ngốc nghếch một chút thời gian suy nghĩ rồi lại nói tiếp: "Linh thực thánh giai có khí tức nồng đậm hơn so với các tu sĩ nên có thể che giấu được hơi thở của bọn họ. Như vậy đối với Huyền Điểu mà nói, vị thí chủ này chẳng khác gì hoa cỏ xung quanh nó cả."

Hạ Tri Châu đột nhiên hiểu ra: "May quá đi mất!"

Hứa Duệ thở phào một hơi: "Sao muội lại đến đây? Tình hình trong Cổ Mộc Lâm Hải như thế nào rồi?"

Hứa Duệ vô cùng áy náy chuyện bản thân bị thương nên đành phải nhờ Hạ Tri Châu đưa đi trước để Ninh Ninh ở lại một mình. Bây giờ nhìn thấy Ninh Ninh bình an vô sự hắn mới yên lòng một chút.

"Cây Long Huyết vạn năm trong Cổ Mộc Lâm Hải đọa ma, cũng may đã được Bùi Tịch giải quyết rồi." Ninh Ninh giải thích một cách ngắn gọn: "Nhưng vì cưỡng ép bản thân phá vỡ thức hải để kích phát tiềm năng, bây giờ tình trạng của đệ không được lạc quan cho lắm. Tô Thanh Hàn sư tỷ nói, Ngân Ti Tiên Diệp ở nơi này có thể cứu đệ ấy."

"Tô sư tỷ?" Hứa Duệ kích động đến mức ngoác miệng cười: "Muội gặp tỷ ấy rồi sao? Bây giờ tỷ ấy đang ở đâu? Tỷ ấy không đi cùng muội đến đây sao?"

Ninh Ninh lắc đầu: "Tỷ ấy đang chăm sóc Bùi Tịch."

Nhắc tới chuyện đã xảy ra trong Cổ Mộc Lâm Hải, ánh mắt Ninh Ninh không khỏi trầm xuống.

Lúc ấy đôi mắt của cô bị ma khí che kín, chỉ có thể nghe thấy bốn phía cuồng phong gầm rú, không gian tràn ngập mùi rỉ sắt giống như xung quanh là một biển máu vậy. Ma khí vừa biến mất, màng nhĩ của cô tựa như bị một âm thanh sắc nhọn đâm vào.

Theo tiếng vang đó, màu đỏ tươi bao bọc khắp Cổ Mộc Lâm Hải dần dần biến mất, màu xanh tràn đầy sức sống chậm rãi hiện ra. Những đám mây mù màu đỏ tan đi, từng tấc cành khô của cây Long Huyết bỗng nhiên vỡ toạc, nhựa cây nhớp nháp sền sệt không ngừng tuôn ra nhuộm cái cây thành một màu đỏ lòe. Những đệ tử bị đám dây leo quấn chặt lần lượt ngã xuống đất.

Cách cây Long Huyết gần trong gang tấc, Bùi Tịch một thân đồ đen đứng cúi đầu xuống, người ngợm máu me be bét. Khỏi cần khám cũng biết lục phủ ngũ tạng của hắn đã bị chấn động, kinh mạch cũng bị tổn thương nghiêm trọng. Giờ phút này hắn còn có thể đứng thẳng được hoàn toàn là nhờ trường kiếm đang cắm trên ma hạch chống đỡ.

Ninh Ninh nghĩ mãi không hiểu sao Bùi Tịch lại che kín đôi mắt của cô lại. Nhưng theo lời Tô sư tỷ thì may mà cô không nhìn thấy cảnh tượng lúc đó, nếu không nhất định mấy ngày sau sẽ liên tục mơ thấy ác mộng. Cái gì mà cái mặt người trên thân cây kia bỗng nhiên trở nên rất dữ tợn, cái gì mà tất cả dây leo và mây mù trong rừng đều lao về phía Bùi Tịch, rồi cái gì mà đôi mắt và miệng của Bùi Tịch đều chảy máu, biểu cảm làm người ta nhìn mà sợ hãi, vân vân và mây mây.

Cho dù thế nào thì trấn biến dị kỳ quái hoàn toàn không có trong nguyên tác này cũng đã được giải quyết. Nhưng thân là người đã giải quyết trận biến dị này, Bùi Tịch đang ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Ngoại trừ nội thương nghiêm trọng ra thì ma khí ở trong cơ thể hắn đột nhiên dâng lên chiếm cứ đại bộ phận cơ thể. Cơ thể của tu sĩ chính đạo ai cũng tràn ngập linh lực thuần khiết, Bùi Tịch cũng không ngoại lệ. Nhưng không may là loại linh khí này lại không tương thích với ma khí trong cơ thể hắn. Hai loại khí trong cơ thể xung đột với nhau tạo thành cảm giác đau đớn không khác gì chém đứt kinh mạch và gân cốt, người thường nhất định không thể chịu đựng nổi một khắc. Thế nhưng Bùi Tịch lại cắn răng, đợi lúc Ninh Ninh cẩn thận đến gần hắn thì khàn giọng run run nói một câu: "Đừng quan tâm đến đệ, mau tránh ra."

Trời mới biết để có thể nói ra mấy chữ này hắn đã phải dùng bao nhiêu sức lực. Cho dù câu này nghe qua có vẻ không được lịch sự lắm nhưng người nghe cũng không thể nào tức giận được với hắn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc