Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Siêu Biết Thả Thính, Lão Đại Cấm Dục Không Còn Giả Vờ Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Lưu Xuân Hoa tức giận đùng đùng chạy ra khỏi nhà họ Lưu.

Khi đi ngang qua Hoắc Thành, bà ta còn hừ mạnh một tiếng.

"Bà ngoại."

Giọng của Hoắc Thành lại vang lên: "Bà ngoại, con còn có chút việc ở đồn công an trên thị trấn, con đi trước đây. Mọi người ăn cơm không cần đợi con."

Bà cụ Lưu vừa nghe, liền biết cháu ngoại vẫn còn để tâm đến những lời nói không não của con gái cả.

Bà cụ há miệng định giải thích: "Tiểu Thành, con..."

"Mẹ, bên bệnh viện của con cũng còn có việc, con cũng đi trước đây."

Lưu Thu Nguyệt cũng lên tiếng theo.

"Chị hai!"

"Em hai!"

Anh em nhà họ Lưu và cả bà cụ Lưu đều sững sờ, đây là định giải tán hết sao?

Thẩm Tuệ ở bên cạnh nghe được cuộc đối thoại của họ, trong lòng cười lạnh, đám người ngu xuẩn nhà họ Lưu này, không biết sớm nịnh bợ Hoắc Thành.

Bọn họ sớm muộn gì cũng phải trả giá đắt!

Còn cô ta thì khác, cô ta sẽ đợi sau khi Hoắc Thành bị thương, ân cần an ủi anh, cô ta không tin làm như vậy mà không đi vào được trái tim của Hoắc Thành.

Ngay lúc không khí trong sân đang giằng co, trong không khí bay đến một mùi cá nhàn nhạt.

Còn có một giọng nói xinh đẹp trong trẻo vang lên.

"Anh ở đây à?"

Cánh cổng sân hờ khép bị đẩy ra, Huỳnh Nguyệt từ bên ngoài ló cái đầu nhỏ vào.

Nhìn thấy Hoắc Thành, mắt cô sáng rực lên, chạy mấy bước đến bên cạnh anh.

"Tôi tìm anh lâu lắm đó!"

Huỳnh Nguyệt không biết nhìn sắc mặt người khác, trên mặt cô mang theo nụ cười, đi đến trước mặt Hoắc Thành liền kéo tay anh.

Giọng nói mềm mại kể rằng cô đã lượn hai vòng trong thôn này, mới tìm được chỗ của anh.

Bầu không khí căng thẳng vốn có, vì sự xuất hiện của Huỳnh Nguyệt mà trở nên sinh động hơn.

Lưu Thu Nguyệt nhìn Huỳnh Nguyệt đang kéo tay con trai mình, nỗi buồn khổ bị sự kinh ngạc thay thế.

Lại có nữ đồng chí, có thể dắt tay con trai bà?

Đây là ý gì?

Những người còn lại cũng mang vẻ mặt kinh ngạc.

Thẩm Tuệ càng kinh ngạc xen lẫn tức giận!

Đứa ăn mày từ đâu chui ra vậy?

Nó và Hoắc Thành có quan hệ gì, mà dám đến kéo tay anh?

"Đồ ăn mày, mày là ai? Mau buông anh Hoắc ra."

Thẩm Tuệ tức muốn hộc máu.

Người nhà họ Lưu tuy cảm thấy lời nói của Thẩm Tuệ không lịch sự, nhưng họ cũng rất tò mò, cô gái này là ai?

Huỳnh Nguyệt cảm nhận được ác ý hướng về phía mình, cô có chút không vui ngẩng đầu, bĩu môi lườm Thẩm Tuệ một cái.

"Tôi không phải ăn mày, tôi là Huỳnh Nguyệt."

Là thần thú may mắn mang đến vận may cho người khác.

Không thấy sau khi cô xoa tay Hoắc Thành, vận xui trên người anh đã tiêu tan đi một ít sao?

Người khác không biết những điều này.

Hoắc Thành cũng không biết.

Nhưng khi Huỳnh Nguyệt kéo tay anh, tâm trạng tồi tệ vì đôi chân bất tiện của anh, bỗng nhiên bình tĩnh lại.

Ý thức được mọi người xung quanh đều đang nhìn, anh nhẹ nhàng rút tay mình ra.

Hạ giọng nói chuyện với cô.

"Đồng chí Huỳnh Nguyệt, chuyện xong rồi à?"

"Vâng vâng."

Huỳnh Nguyệt gật gật đầu, "Tôi dẫn công an đến, là bắt được bọn họ ngay."

"Vất vả cho cô rồi."

Hoắc Thành nói một câu khách sáo.

Huỳnh Nguyệt lắc đầu: “Tôi có làm gì đâu!"

Lưu Thu Nguyệt ở bên cạnh thấy vậy, lập tức đi tới.

Gương mặt tươi cười kéo tay Huỳnh Nguyệt: "Cô bé, cháu tên là Huỳnh Nguyệt à? Cháu quen A Thành nhà dì như thế nào?"

"Hả?"

Huỳnh Nguyệt chớp chớp mắt: "Anh ấy cho cháu bánh bao thịt, cho cháu tiền, thế là quen thôi ạ."

Những người khác trong nhà họ Lưu...

Hoắc Thành rũ mắt xuống, không biết trong mắt là cảm xúc gì.

Còn Hoắc Diễm thì không nhịn được hít một hơi lạnh, anh cả còn cho cô ngốc này tiền nữa?

Anh còn chưa cho mình tiền bao giờ...

Chẳng lẽ người em trai ruột thịt này của anh, còn không bằng một cô ngốc mới quen?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc