Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cô là ai?"
Gương mặt Hoắc Thành phủ một lớp băng mỏng.
Ngón tay đặt trên tay vịn xe lăn khẽ động. Anh rũ mắt nhìn người em trai sau lưng.
"Hoắc Diễm, đẩy anh đến chỗ bà ngoại."
"À? À!"
Hoắc Diễm phản ứng chậm mất vài nhịp, anh cả của anh, cũng không thích đồng chí Thẩm Tuệ này.
Người vốn có khả năng trở thành chị dâu mình, lại không được anh cả thích.
Nhận ra điều này, thái độ của anh đối với Thẩm Tuệ cũng thay đổi.
Lời nói của Hoắc Thành càng trực tiếp hơn.
"Mẹ, hôm nay bà ngoại mừng thọ là buổi tụ họp của người trong nhà, người ngoài ở đây không thích hợp."
Không phải thương lượng, mà là nói thẳng cho Lưu Thu Nguyệt biết.
Lưu Xuân Hoa bị cháu trai coi thường, cả khuôn mặt tức giận đến sắp méo xệch đi: "Hoắc Thành, mày định đến cả dì cả cũng không nhận nữa đúng không?"
Lưu Thu Nguyệt có chút khó xử.
"Hoắc Thành, mày chỉ là một thằng què cụt chân, mày có gì mà kiêu ngạo? Mày tưởng mày vẫn là Hoắc đoàn trưởng ngày xưa chắc? Bây giờ mày chỉ là một đồ vô dụng..."
"Con cả!"
Một tiếng gầm lớn cắt ngang lời của Lưu Xuân Hoa.
Bà cụ Lưu chống gậy đi ra, trên mặt mang theo cơn giận ngút trời, hai mắt tóe ra tia lửa gần như có thể hóa thành thực thể, muốn xé nát Lưu Xuân Hoa.
Lưu Xuân Hoa cũng tỉnh táo lại sau tiếng gầm của mẹ ruột, nhận ra mình vừa nói những lời không nên nói.
Sắc mặt bà ta lúng túng nhìn sang Lưu Thu Nguyệt bên cạnh.
Không dám liếc mắt nhìn người đang ngồi trên xe lăn là Hoắc Thành.
Tất cả mọi người trong sân đều nhìn về phía Lưu Xuân Hoa.
Không biết sao bà ta lại có thể gây ra họa lớn như vậy?
Mà người đàn ông đang ngồi trên xe lăn, khẽ rũ mắt, khóe môi nhếch lên một đường cong cô độc nhàn nhạt.
Trong bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, giọng cười lạnh lẽo của anh khẽ vang lên, không mang theo một tia hơi ấm.
"Đúng vậy, nhưng biết làm sao bây giờ đây dì cả? Cho dù tôi là người tàn phế, cũng không phải mèo hoang chó dại nào cũng có thể trèo cao."
"Như vậy có phải càng tức không?"
Anh ngẩng đầu, đôi mắt hẹp dài sâu thẳm mang theo ý cười nhàn nhạt.
Người trong sân, không một ai dám trả lời câu nói của Hoắc Thành.
Đặc biệt là Lưu Xuân Hoa, càng không dám hó hé một lời.
Thẩm Tuệ bị xem nhẹ ở một bên, thấy vậy định lên tiếng.
Bà cụ Lưu dùng sức nện cây gậy trong tay xuống đất tạo ra một tiếng vang lớn, mặt đầy giận dữ.
"Con cả, con về nhà mình đi."
Lời này là nói với Lưu Xuân Hoa.
Lưu Xuân Hoa trợn tròn mắt: "Mẹ, mẹ làm gì vậy?"
"Con còn chưa ăn cơm mà!"
Hôm nay nấu một bàn thức ăn ngon, có gà có thịt, bà ta ít nhất cũng phải ăn rồi mới đi chứ.
"Con còn mặt mũi nghĩ đến chuyện ăn uống à?"
Bà cụ hừ một tiếng, chỉ tay ra cổng sân: "Đi, đừng ép mẹ bảo mấy đứa lão tứ đuổi con đi."
"Mẹ!"
"Chị cả, chị về trước đi."
Lưu Quốc Phú, người con trai thứ ba, lên tiếng.
Lưu Dân Cường cũng gật đầu theo: "Chị cả, đi đi, đừng chọc mẹ không vui."
Lưu Xuân Hoa trợn tròn mắt.
Mẹ ruột đuổi bà ta, anh em cũng đuổi bà ta?
Quay đầu nhìn Lưu Thu Nguyệt và Lưu Đông Tuyết bên cạnh, hai người họ cũng không nói một lời.
Mắt Lưu Thu Nguyệt còn đỏ hoe.
Lưu Xuân Hoa: "Em hai, chị..."
Bà ta vừa mở miệng, Lưu Thu Nguyệt liền quay mặt đi.
Lưu Xuân Hoa hiểu ra, đây là cả nhà hợp sức đuổi bà ta đi!
Được, bọn họ đông người, bọn họ giỏi!
Bà ta đi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










