Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Siêu Biết Thả Thính, Lão Đại Cấm Dục Không Còn Giả Vờ Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

"Anh ấy có thể cho cháu đồ ăn ngon không?"

Mối quan tâm của Huỳnh Nguyệt vĩnh viễn không giống những người khác.

Cũng khó trách, ai bảo cô là Tỳ Hưu chuyển thế chứ?

Thân là thần thú mang lại tài lộc, một ngày của cô ngoài ăn chính là ngủ, thỉnh thoảng đi đây đi đó chơi bời, chơi mệt rồi thì ngủ, tỉnh ngủ lại tiếp tục ăn...

Thế giới đơn giản đến không thể đơn giản hơn, tư tưởng liền không phức tạp như vậy.

Ông cụ cứng họng.

Hoắc Diễm đang nghe lén cũng không ngừng co giật khóe miệng.

Cô đạo sĩ ngốc này ngốc thật à? Sao không hỏi trước xem đối phương bị bệnh gì? Nếu là bệnh nan y chẳng phải cô ta gả qua đó là ở góa sao?

Không, chờ một chút.

Lớn hơn cô đạo sĩ ngốc chín tuổi, họ Hoắc, bị bệnh...

"Vị hôn phu của cô ấy là anh cả của con?"

Hoắc Diễm xông thẳng từ phòng bếp ra, vẻ mặt kinh hãi nhìn ba người trong phòng khách.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Huỳnh Nguyệt cũng tràn đầy kinh ngạc!

"Là thật sao Hoắc Thành?"

Cô vui vẻ đứng dậy, hai bước đi đến trước mặt Hoắc Thành nắm lấy tay anh: "Chúng ta có hôn ước từ bé sao?"

"Vậy sau này có phải em có thể ngủ chung với anh không?"

Hoắc Diễm...

Cô đạo sĩ ngốc, coi bọn họ không tồn tại đúng không?

Vẻ mặt Huỳnh Nguyệt tràn đầy mong đợi, trong ánh mắt càng như chứa đầy sao trời.

Cô hai tay nắm lấy tay Hoắc Thành, Hoắc Thành vốn đang thấp thỏm chờ đợi câu trả lời, trái tim trong nháy mắt liền cảm thấy vững tâm.

"Em không chê chân anh bị thương sao?"

Lần này không cần Hoắc Thành mở miệng, ông cụ liền một chân đá tới: "Thằng nhóc thối, có ai nói chuyện như mày không? Con bé Nguyệt là chị dâu mày, chị dâu ruột của mày đó."

"Mày còn dám không tôn kính chị dâu, đừng trách ông già này quất cho mày một trận."

Hoắc Diễm vội vàng nhảy sang một bên, giơ hai tay ôm lấy đầu.

Tại sao ông nội 80 tuổi rồi, mà sức chiến đấu vẫn mạnh như vậy chứ? Có ai nói cho anh ta biết được không?

Hoắc Diễm bị ghét bỏ đến mức phải chạy về phòng bếp.

Ông cụ đã lên tiếng, không nấu xong cơm thì đừng hòng ra ngoài.

Hoắc Diễm bĩu môi, làu bàu bắt đầu nấu cơm.

May mà bà nội còn đứng về phía mình, giúp mình nấu cơm, nếu không một mình anh làm cơm cho năm người, chắc chắn sẽ luống cuống tay chân.

Bà cụ ở một bên nhìn cười lắc đầu, đeo chiếc tạp dề trên người mình vào cho anh.

"Nấu cơm cho ngon vào, đừng có tò mò quá."

"Bà nội, cháu không cần tạp dề..."

Hoắc Diễm vừa suýt bị ông nội đá trúng, nhìn bà cụ với vẻ mặt cảm động.

Vẫn là bà nội thương anh nhất...

"Xào rau mà không đeo tạp dề, làm bẩn quần áo khó giặt lắm." Bà cụ mở miệng.

Hoắc Diễm???

Anh xào rau?

Không phải anh phụ bếp cho bà nội sao?

Bà cụ vỗ vỗ vai anh: "Phòng bếp giao cho cháu, bà yên tâm."

"Cháu cứ từ từ làm, bà đi xem anh cháu bọn nó."

Nói xong cất bước rời khỏi phòng bếp.

Lúc mới đi bà còn thong thả ung dung, đi được vài bước chân đột nhiên nhanh hơn.

Rõ ràng, trái tim muốn nghe chuyện bí mật đã không kìm nén được nữa.

Hoắc Diễm...

Cho nên bà nội vừa mới nghiêm trang, bảo mình thành thật ở trong bếp nấu cơm đừng có tò mò quá, nhưng bà quay đầu lại tự mình đi, đây là ý gì?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc