Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông cụ sau khi biết được bọn buôn người hại Huỳnh Nguyệt đã bị công an bắt, lúc này mới miễn cưỡng hài lòng.
"Chuyện của sư tỷ con bé, cháu cũng để ý một chút."
Tuy nói người đã qua đời, nhưng dù sao cũng là sư tỷ của Huỳnh Nguyệt, nếu có thể thì vẫn nên giúp cô ấy dựng một tấm bia mộ.
"Con biết rồi ạ, ông nội."
Hai ông cháu đang nói chuyện ở đó, Huỳnh Nguyệt một tay cầm giỏ rau, một tay đỡ bà cụ đi vào.
Cô nhìn thấy Hoắc Thành, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười.
"Hoắc Thành, anh và ông nội nói chuyện xong rồi à!"
Giọng nói vừa dứt, cũng không quên ngọt ngào gọi ông nội.
"Chào ông nội ạ."
Gọi người xong quay đầu lại nói chuyện với Hoắc Thành.
"Cải trắng này ăn rất ngon, anh có muốn thử không?"
Trên mặt Hoắc Thành mang theo nụ cười nhàn nhạt.
"Huỳnh Nguyệt, rau nấu chín rồi ăn sẽ ngon hơn."
Anh không nói là không thể ăn, mà là nói nấu chín sẽ ngon hơn.
Huỳnh Nguyệt gật đầu lia lịa.
"Đi nấu cơm thôi."
"Được."
Ông bà cụ ở một bên, nhìn hai người tương tác, trong lòng họ cũng ấm áp.
Cháu trai cả sau khi bị thương ở chân, tuy vẫn luôn tỏ ra rất bình thường, nhưng họ biết trong lòng nó chắc chắn rất khó chịu.
Thiên chi kiêu tử một sớm rơi xuống đáy vực, một người khỏe mạnh biến thành người tàn tật, bất cứ ai cũng không thể chấp nhận được.
Hoắc Thành vốn đã không mấy hay cười, nay lại càng trở nên trầm mặc ít nói.
Nét mặt thư thái như hôm nay, thật sự là cực kỳ hiếm thấy.
Ông cụ bảo họ đều vào phòng khách đi.
Cũng đúng lúc này, Hoắc Diễm đang hờn dỗi ở nhà vừa vặn đến, ông cụ không nói hai lời liền bảo anh đi vào bếp giúp bà nội chuẩn bị cơm trưa.
Hoắc Diễm có chút ấm ức: "Ông nội, bữa sáng con còn chưa ăn."
Vốn có ý định muốn mách lẻo một chút.
Nhưng ông cụ căn bản không quan tâm vì sao anh không ăn bữa sáng.
Ngược lại bà cụ còn thương một chút: "Ngủ quên à? Lần sau nhớ dậy sớm một chút."
Hoắc Diễm...
Căn bản không phải là chuyện ngủ quên.
"Đã đói bụng rồi thì mau đi nấu cơm đi."
Ông cụ lên tiếng.
Hoắc Diễm bĩu môi, chỉ có thể kéo tay bà nội vào bếp.
Trong phòng khách, ông cụ bảo Huỳnh Nguyệt ngồi xuống ghế sô pha đối diện ông, Hoắc Thành ngồi trên xe lăn ở ngay gần đó.
Huỳnh Nguyệt nhìn Hoắc Thành, lại nhìn ông cụ, không biết ông cụ có phải có lời gì muốn nói không?
Cảm giác không khí có chút nghiêm túc, cô nghiêng người về phía Hoắc Thành.
Theo thói quen muốn dựa vào anh.
Động tác nhỏ bé, làm Hoắc Thành khẽ nhếch khóe môi.
"Bé Nguyệt à."
Ông cụ đem một màn này thu vào trong mắt, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Cháu có biết ông nội của cháu giúp cháu định hôn ước, là với ai không?"
"Sư phụ nói là nhà họ Hoắc cũ ạ."
Huỳnh Nguyệt trả lời đúng sự thật.
Họ Hoắc cũng không hiếm thấy, sư phụ không nói rõ cụ thể nên Huỳnh Nguyệt tự nhiên cũng không nghĩ đến nhà họ Hoắc mà cô đang ở.
Cô tìm vị hôn phu chỉ là vì có thể sinh tồn trong xã hội này, có thể có cơm ăn.
Bây giờ điều kiện thứ hai của cô đã được thỏa mãn, đối với chuyện tìm kiếm vị hôn phu, cô cũng không để trong lòng lắm.
Ông cụ Hoắc nhìn bộ dạng đơn thuần, không rành sự đời của Huỳnh Nguyệt không khỏi may mắn.
May mà sau khi cô xuống núi, trời xui đất khiến gặp được cháu trai cả.
Nếu là gặp phải người khác, đứa trẻ đơn thuần thiện lương này e là sẽ bị người ta lừa đến không còn một mảnh.
"Vậy ông nội hỏi cháu, nếu vị hôn phu của cháu lớn hơn cháu chín tuổi, thân còn mang bệnh tật, cháu có bằng lòng không?"
Anh vậy mà còn căng thẳng hơn cả trong tưởng tượng một chút.
Trong phòng bếp, nghe được phòng khách đang nói gì, Hoắc Diễm cũng lén dỏng tai lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
