Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Siêu Biết Thả Thính, Lão Đại Cấm Dục Không Còn Giả Vờ Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Huỳnh Nguyệt lên bờ.

Mái tóc dài vốn bù xù, sau khi bị nước sông ngâm qua, lập tức trở nên ngoan ngoãn vào nếp.

Tóc dính bết vào da đầu và khuôn mặt, nước không ngừng nhỏ xuống.

Chiếc áo đạo bào rộng thùng thình trên người cũng tí tách nhỏ nước không ngừng.

Huỳnh Nguyệt dùng mu bàn tay gạt những lọn tóc hai bên má, rồi ôm con cá nặng chừng bảy tám cân lên gặm.

Con cá lớn vẫn chưa chết hẳn, bị Huỳnh Nguyệt cắn một miếng, đuôi nó bật lên cao, đầu cũng ngóc lên, cố gắng giãy giụa.

Trên chiếc xe lăn cách đó không xa, Hoắc Thành, người vốn đã quen với cảnh sinh tử, cũng phải kinh hãi trước hành động này của Huỳnh Nguyệt.

Hoắc Diễm vừa mới bò lên bờ, càng hét lên kinh hãi: "Này đồng chí, sao cô lại ăn cá sống?"

Anh liếc nhìn cái đuôi cá vẫn còn đang động đậy, miệng há hốc!

"Không chỉ là cá sống, mà nó vẫn còn sống!!!”

"Cô là người rừng à?"

Huỳnh Nguyệt ngẩng đầu, trong mắt có chút khó hiểu: "Cá không phải ăn sống sao?"

Hoắc Diễm: "Đương nhiên là không phải, chỉ có người hoang dã chưa được khai hóa mới ăn đồ sống thôi, đúng không?"

"Chẳng lẽ cô là người rừng thật à?"

"Hoắc Diễm."

Hoắc Thành lên tiếng, cắt ngang lời của Hoắc Diễm.

Hoắc Diễm lập tức ngậm miệng.

Đối với người anh cả này, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của anh.

Dù cho chân anh cả bị thương, bây giờ không thể đi lại tự do, anh vẫn vô cùng sợ hãi.

Hoắc Diễm im lặng, Hoắc Thành mới nhìn về phía Huỳnh Nguyệt.

"Đồng chí, cô đi một mình à?"

Giọng anh trầm thấp, lúc nói chuyện thì từ tốn, không nhanh không chậm, có phần thu hút hơn giọng của Hoắc Diễm.

Huỳnh Nguyệt tò mò nhìn vào mắt Hoắc Thành.

Nhìn một lúc, cô mới lắc đầu.

Tay cô chỉ sang một bên.

"Còn có sư tỷ nữa."

"Đâu cơ? Sư tỷ cô ở đâu?"

Hoắc Diễm nhón chân nhìn xung quanh.

Trên khắp bãi sông này, không thấy có ai khác trong mấy bụi cỏ gần đó.

Hoắc Thành đang ngồi, vị trí của anh cũng không thể nhìn thấy ngôi mộ mới bị cỏ che khuất.

"Sư tỷ của cô ở đâu?"

"Bị bọn buôn người đánh chết rồi, tôi đã chôn chị ấy trong một cái hố."

Huỳnh Nguyệt trả lời.

Sau đó cô giải thích ngắn gọn, cô và sư tỷ xuống núi, gặp phải bọn buôn người, sư tỷ bị đánh chết, cô liền chôn cất sư tỷ.

Dùng tay đào đất hai ngày bên bờ sông để chôn cất sư tỷ cho tươm tất, cô cũng đói lả...

Lời vừa dứt, Hoắc Diễm "a" một tiếng, vội nhảy mấy bước về bên cạnh Hoắc Thành.

Nhưng khi nghe đến chuyện chết người và bọn buôn người, sắc mặt anh vẫn trở nên khá nặng nề.

"Có cần chúng tôi đưa cô đi báo công an không?"

Anh lại hỏi.

Huỳnh Nguyệt chớp chớp mắt: "Báo công an?"

"Là tìm người đến bắt bọn buôn người."

Nghĩ rằng có lẽ đây là lần đầu cô xuống núi, chưa có kinh nghiệm sống, lại còn nhỏ tuổi, Hoắc Thành hiếm khi giải thích thêm vài câu.

Có án mạng thì phải đi tìm công an.

Huống chi đối phương còn là bọn buôn người, càng phải để công an tìm ra và bắt chúng lại.

Huỳnh Nguyệt hiểu ý anh.

"Ăn xong cá rồi đi."

Cô đồng ý với đề nghị của Hoắc Thành.

Nói xong lại định cúi đầu gặm cá.

Hoắc Thành thấy vậy, lại gọi cô lại.

"Tôi có hai cái bánh bao, cho cô ăn, đừng ăn cá sống nữa."

"Ồ? Bánh bao?"

Bộ não của Tỳ Hưu nhỏ xoay chuyển, từ trong ký ức của thân thể này, cô tìm ra được thứ gọi là bánh bao.

Là một loại đồ ăn mềm mềm, trắng trắng, rất ngon.

"Cảm ơn anh nha!"

Cô dời con cá khỏi miệng, một tay ôm cá, một tay chạy đến trước mặt Hoắc Thành.

Khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay chẳng có mấy lạng thịt, nhưng đôi mắt vừa to vừa đen lại sáng ngời một cách lạ thường.

Cô chạy đến đứng trước mặt Hoắc Thành, cười tít mắt đưa con cá lớn vẫn còn thoi thóp cho anh.

"Cho anh này."

"Chúng ta trao đổi nhé."

Con cá lớn bị cô gặm một miếng, vẫn không chịu chết hẳn mà quẫy đuôi.

Huỳnh Nguyệt vỗ một cái bép lên đầu nó.

"Không được động đậy."

Cũng không biết là lời đe dọa có hiệu quả, hay là con cá cũng đã đến lúc lìa đời, cái đuôi chỉ khẽ ngoe nguẩy yếu ớt rồi tắt thở hoàn toàn.

Huỳnh Nguyệt hài lòng.

Lại cười toe toét đưa con cá đến trước mặt Hoắc Thành.

"Đây, trao đổi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc