Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Siêu Biết Thả Thính, Lão Đại Cấm Dục Không Còn Giả Vờ Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Năm 1968, mùa hạ.

Tại bờ sông dưới chân một ngọn núi ở ngoại ô thành phố nọ về phía Nam.

Trên bờ sông có một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi xổm, cô mặc một chiếc áo đạo bào màu xanh lam cùng chiếc quần đen.

Trên khuôn mặt chỉ lớn bằng bàn tay, một đôi mắt đen láy đặc biệt đang chăm chú nhìn xuống mặt sông.

Đột nhiên, cô đứng dậy, bước chân đi vào giữa dòng sông đang chảy xiết.

"Đồng chí bên kia ơi..."

"Đồng chí, cô đừng nghĩ quẩn mà!"

Có tiếng người từ xa vọng tới, giọng điệu vô cùng lo lắng.

Huỳnh Nguyệt chẳng hề để tâm.

Cô càng lúc càng đi sâu vào trong, rất nhanh sau đó, nước sông đã ngập đến vai cô.

Chỉ còn lại chiếc cằm nhọn hoắt lộ trên mặt nước.

"Ùm..."

Một tiếng nước vang lên, có người đã nhảy xuống sông.

Những bọt nước bắn tung tóe đến chỗ Huỳnh Nguyệt, mặt sông gợn lên một vòng sóng, làm lũ cá trong nước giật mình hoảng sợ.

Huỳnh Nguyệt nhanh tay lẹ mắt, ôm chầm lấy con cá lớn đang bơi ngang qua trước mặt.

Con cá to gần bằng bắp tay của một người đàn ông trưởng thành, sức lực ở dưới nước rất lớn.

Huỳnh Nguyệt vừa ôm lấy nó, nó đã kéo cô bơi về phía trước.

Không cho cô ăn ư?

Ở dưới nước, Huỳnh Nguyệt hoàn toàn không sợ hãi.

Chiếc đuôi xù lông có thể giúp cô tùy ý nổi lơ lửng trong nước.

Huỳnh Nguyệt khua khua chân, rồi mới nhớ ra bây giờ mình không phải là Tỳ Hưu, mà là người.

Cô không có đuôi, chỉ có chân thôi.

Nhưng cũng có thể dùng như đuôi được.

Cô ôm chặt con cá lớn, hai chân đập nước, bơi thoăn thoắt trong sông.

Hoắc Diễm, người vốn tưởng cô định tự tử, vội bỏ lại anh cả để nhảy xuống cứu người, giờ đây chỉ biết đứng sững sờ.

Anh đứng trong nước, ngơ ngác nhìn Huỳnh Nguyệt đang bơi qua bơi lại.

Chuyện...

Chuyện gì đang xảy ra với cô đồng chí nhỏ này vậy?

"Hoắc Diễm, cậu làm gì dưới nước thế?"

Trên bờ vang lên một giọng nói nghiêm khắc. Hoắc Diễm rùng mình, giơ tay lau vội khuôn mặt ướt sũng rồi quay người nhìn về phía bờ.

Nhìn thấy người đàn ông cao lớn với gương mặt lạnh như băng, ít nói ít cười đang ngồi trên xe lăn, Hoắc Diễm bất giác run sợ.

"Anh... Anh cả... Em... Em..."

Anh định nói là mình xuống sông để cứu người.

Thế nhưng, người mà đáng lẽ đang chờ anh cứu, lại đang ôm chặt một con cá, bị con cá kéo đi quẫy đạp khắp nơi trong nước.

Hoắc Thành cũng nhìn theo ánh mắt của Hoắc Diễm, và thấy được Huỳnh Nguyệt đang bơi lội tung tăng dưới nước.

Huỳnh Nguyệt không biết mình đã trở thành đối tượng để người khác đánh giá.

Trong đầu cô bây giờ chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Làm con cá này mệt chết, sau đó ăn thịt nó.

Suy nghĩ này có lẽ cũng chỉ mình Huỳnh Nguyệt dám nghĩ.

Nếu là người khác, chắc chắn sẽ cảm thấy, cứ giằng co thế này thì người sẽ mệt chết trước chứ không phải cá.

Nhưng trớ trêu thay, Huỳnh Nguyệt nghĩ thế nào, sự việc lại diễn ra đúng như vậy.

Sau khi kéo Huỳnh Nguyệt bơi bảy tám vòng mà vẫn không tài nào thoát khỏi gánh nặng trên người, con cá lớn đành phải bỏ cuộc trước.

Cảm nhận được lực ở dưới tay mình đã yếu đi, Huỳnh Nguyệt một tay ôm nó, một tay quạt nước bơi vào bờ.

Khi đi ngang qua Hoắc Diễm, Huỳnh Nguyệt ôm con cá trong lòng ngay ngắn lại một chút.

Sợ bị giành mất.

Tỳ Hưu nhỏ rất có bản tính bảo vệ đồ ăn của mình.

Hoắc Diễm cứu người không thành, ngược lại còn được xem một màn kịch "người vật lộn làm cá mệt chết"...

Thật là mệt tâm quá đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc