Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Siêu Biết Thả Thính, Lão Đại Cấm Dục Không Còn Giả Vờ Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Huỳnh Nguyệt đẩy xe lăn hướng về phía cổng thôn.

Hoắc Diễm vừa nhìn Thẩm Tuệ đang quỳ rạp trên mặt đất phía sau, vừa nhìn Huỳnh Nguyệt.

Cô đạo sĩ ngốc đã thay đạo bào, mặc vào quần áo của Lưu Lâm Lâm.

Tuy quần áo không vừa người lắm, nhưng cũng đẹp hơn chiếc đạo bào kia một chút, trông cô cũng miễn cưỡng ra dáng một con người.

Nhưng một người chỉ thuận mắt một cách miễn cưỡng như vậy, lại thật sự có loại sức mạnh huyền diệu khó giải thích đó sao?

Hoắc Diễm nghĩ không ra.

Hoắc Thành ngồi trên xe lăn, tuy không nói một lời nào, ánh mắt cũng chỉ nhìn thẳng về phía trước, nhưng anh biết rõ em trai mình vẫn luôn lén nhìn Huỳnh Nguyệt.

Anh thậm chí còn biết, em trai bây giờ nhất định đang lẩm bẩm về Huỳnh Nguyệt.

Nhưng Hoắc Thành lại phát hiện, cho dù là vậy, anh cũng không có bất kỳ tư cách nào để dạy dỗ Hoắc Diễm.

Suy cho cùng, Hoắc Diễm và Huỳnh Nguyệt, còn có tầng quan hệ hôn ước từ bé kia.

Nghĩ đến đây, không biết vì sao, lòng Hoắc Thành có chút nặng nề.

Anh mím đôi môi mỏng, rũ mắt xuống, không nói một lời.

Hoắc Diễm nghĩ tới nghĩ lui một lúc, vẫn là không nén được tò mò, hỏi Huỳnh Nguyệt rốt cuộc cô có sức mạnh nói gì linh nghiệm nấy không?

"Hoắc Diễm..."

Hoắc Thành lên tiếng trước.

Lời này không thể hỏi.

Vào thời buổi này, lời nào có thể nói, lời nào không thể nói, một sinh viên Đại học Công Nông Binh như nó mà không biết sao?

Lưu Thu Nguyệt cũng có chút không đồng tình nhìn con trai thứ.

"Lão nhị, con không biết hôm nay người của ủy ban tới nhà vì chuyện gì à? Ăn nói vẫn không suy nghĩ gì cả!"

Anh ruột, mẹ ruột đều không cho anh nói lung tung.

Hoắc Diễm gãi gãi đầu, hơi xấu hổ.

Huỳnh Nguyệt nhìn ba mẹ con họ, cô thì lại không cảm thấy bị mạo phạm gì cả.

"Tôi không thể nói là làm ngay được."

Cô mở miệng trả lời: "Tôi không phải thần tiên."

Hoắc Diễm không ngờ rằng, lúc mẹ ruột và anh ruột đều không ủng hộ, cô đạo sĩ ngốc lại nghiêm túc trả lời anh.

Ấn tượng của anh về cô tốt hơn không ít.

"Vậy sao cô lại nói, Thẩm Tuệ sắp gặp báo ứng, làm sao cô biết được?"

"Nhìn thấy."

"Hả?"

Hoắc Diễm ngây người.

"Nhìn thấy? Cô có thể nhìn thấy chuyện sắp xảy ra à?"

"Không có nha!"

Huỳnh Nguyệt rất khó hiểu: "Tôi đã nói tôi không phải thần tiên rồi, làm sao có thể nhìn thấy chuyện sắp xảy ra được?"

Cái người tên Hoắc Diễm này, trông có vẻ thông minh, nhưng đầu óc thật ra cũng không tốt lắm thì phải!

Cũng may là suy nghĩ trong lòng cô không bị Hoắc Diễm biết được.

Nếu không Hoắc Diễm thế nào cũng phải hỏi lại, rốt cuộc là ai đầu óc không tốt.

Hoắc Thành nhẹ giọng hỏi Huỳnh Nguyệt, cô nói nhìn thấy là chỉ cái gì?

"Vì sao?"

Hoắc Diễm lại truy hỏi.

Huỳnh Nguyệt mím môi, không trả lời.

Cô cũng không biết trả lời thế nào.

Dứt khoát không trả lời Hoắc Diễm, ngược lại đi hỏi Hoắc Thành, có biết vị hôn phu của cô ở đâu không?

"Đến lúc đó tôi tìm được anh ta rồi, còn có thể đến tìm anh chơi không?"

Huỳnh Nguyệt càng tò mò hơn.

Đôi môi mỏng của Hoắc Thành mím chặt, nhất thời cũng không biết nên trả lời Huỳnh Nguyệt thế nào.

Hoắc Diễm thì lại ở một bên châm chọc: "Cô đã có hôn ước rồi, cô còn tìm anh tôi làm gì? Muốn để người ta mắng anh tôi đi đục góc tường nhà người khác à?"

"Hoắc Diễm!"

Hoắc Thành không cho Hoắc Diễm nói bừa.

Huỳnh Nguyệt rất tò mò: "Đục góc tường? Đục góc tường gì? Muốn đục tường nhà của vị hôn phu sao?"

Hoắc Diễm...

Ngốc thật hay giả ngốc vậy?

Hoắc Thành buồn cười, trên mặt lộ ra một chút tươi cười: "Không phải, ở đây không phải chỉ hành động đó."

Anh giải thích cho Huỳnh Nguyệt nghe, cái gì gọi là đục góc tường.

Huỳnh Nguyệt hiểu ra.

"Không cần đục nha!"

"Tôi thích anh."

"Chờ tôi tìm được vị hôn phu có cơm ăn, không bị đói nữa, là tôi phải trở về bên cạnh anh."

Cô gái nhỏ vô cùng thẳng thắn.

Ngay cả người trầm ổn như Hoắc Thành, cũng có chút chống đỡ không nổi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc