Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Dì Lưu."
Giọng của Thẩm Tuệ từ bên cạnh truyền đến, cô ta đứng ở ngã rẽ, có chút tủi thân nhìn người nhà họ Hoắc.
Lưu Thu Nguyệt không để tâm đến Thẩm Tuệ, bởi vậy chỉ gật đầu một cách miễn cưỡng, rồi thu hồi tầm mắt, không có ý định mở miệng.
Ngược lại là Hoắc Diễm thấy Thẩm Tuệ, nghĩ đến chuyện họ bị tố cáo, anh không nhịn được muốn xông lên, tìm Thẩm Tuệ nói lý lẽ.
"Đi thôi."
Hoắc Thành lên tiếng, cắt ngang hành động của Hoắc Diễm.
Hoắc Diễm rất khó chịu: "Anh cả, cứ để vậy sao?"
Hoắc Thành không trả lời.
Hoắc Diễm không phục, lại đi hỏi Huỳnh Nguyệt, muốn cô ngốc nhỏ này đứng về phía mình.
Anh phát hiện, anh cả của anh hình như có hơi thiên vị cô ngốc nhỏ này.
Cho nên nếu cô ngốc nhỏ đứng về phía anh, cũng có nghĩa là anh cả đứng về phía anh.
"Cô nói xem, cô ta tố cáo cô, cứ vậy bỏ qua cho cô ta có phải là quá hời cho cô ta không?"
"Chúng ta có nên tìm cô ta tính sổ không?"
Hoắc Diễm hỏi.
Huỳnh Nguyệt ngơ ngác lắc đầu.
"Không cần đâu."
"Hả?"
Hoắc Diễm há hốc mồm.
"Không phải chứ! Cô ta hại cô, cô suýt chút nữa là bị người của ủy ban bắt đi rồi, vậy mà cô lại nói không cần tìm cô ta tính sổ?"
"Sao cô lại mềm yếu dễ bắt nạt như vậy?"
Tính cách này cũng quá yếu đuối rồi.
Hoắc Diễm không ngừng chửi thầm trong lòng.
Huỳnh Nguyệt lại dùng giọng điệu bình thản trả lời: "Cô ta sắp có báo ứng rồi."
"Hả?"
Hoắc Diễm ngơ ngác liếc nhìn Thẩm Tuệ đang đứng ở ngã rẽ, cô ta đang đứng yên ở đó mà, có báo ứng gì chứ?
Không nghĩ thông, Hoắc Diễm tự nhiên coi lời của Huỳnh Nguyệt như gió thoảng qua tai.
Thẩm Tuệ không phục, cất bước đuổi theo.
"Hoắc Thành! Anh Hoắc, em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, chuyện liên quan đến tương lai của anh..."
Lời của Thẩm Tuệ còn chưa nói xong, chân đột nhiên trượt một cái, cả người bổ nhào về phía trước.
Chỉ nghe một tiếng "bịch" trầm đục vang lên, sau đó là tiếng kêu đau không rõ ràng của Thẩm Tuệ.
"A, răng của tôi!"
Hoắc Diễm tò mò quay đầu lại.
Nhìn thấy Thẩm Tuệ ngã sấp mặt như chó ăn bùn, khó khăn lắm mới ngẩng được đầu lên, mặt miệng đầy máu.
Có hai chiếc răng dính máu, đang yên tĩnh nằm trên nền đất.
Hoắc Diễm "hự" một tiếng.
"Chẳng lẽ đây là báo ứng mà cô ta phải chịu?"
Anh nhìn về phía Huỳnh Nguyệt, trong mắt tràn đầy mong đợi và tò mò.
Cô đạo sĩ này, lẽ nào là một ngôn linh?
Nói gì là linh nghiệm nấy?
Đương nhiên lời này chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám nói ra.
Đây chính là phạm vào điều đại kỵ.
Hoạt động nội tâm của Hoắc Diễm vô cùng phong phú, Huỳnh Nguyệt không phát hiện ra suy nghĩ trong lòng anh.
Ánh mắt cô rất bình thản nhìn Thẩm Tuệ đang ngã sõng soài trên đất, suy nghĩ một chút, vẫn là nhấc chân đi tới.
Đi đến trước mặt Thẩm Tuệ, từ từ ngồi xổm xuống.
Dùng một giọng rất nhẹ, rất nhẹ, chỉ có hai người họ nghe thấy.
"Tạo hóa của cô không tệ, nhưng nếu không thay đổi tâm tính cô vẫn sẽ đi vào vết xe đổ, thậm chí còn tệ hơn."
Nói xong cô đưa tay vỗ vỗ vai Thẩm Tuệ, từ từ đứng dậy.
Tầm mắt dừng trên hai chiếc răng ở bên cạnh.
"Rụng hai chiếc răng, là để cảnh cáo cô."
Nếu còn chấp mê bất ngộ ỷ vào vận may lớn trên người mà đi con đường tà đạo, vận mệnh bi thảm của cô ta, đã có thể nhìn thấy được điểm cuối.
Tỳ Hưu nhỏ chủ quản khí vận, tuy không nhìn rõ tạo hóa của Thẩm Tuệ từ đâu mà đến, nhưng có thể nhìn thấy khí vận trên người Thẩm Tuệ đang có dấu hiệu xuống dốc.
Nếu không tích đức làm việc thiện, tu thân dưỡng tính, tất cả tạo hóa sẽ biến thành lưỡi dao sắc bén đâm vào chính mình.
Đến lúc đó sẽ không chỉ đơn giản là rụng hai chiếc răng như vậy nữa.
Huỳnh Nguyệt nói xong cũng mặc kệ phản ứng của Thẩm Tuệ, xoay người trở lại bên cạnh Hoắc Thành.
"Được rồi, chúng ta đi thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
