Tất cả mọi chuyện phải kể từ ba ngày trước.
Hôm đó lúc ra khỏi cửa, cổng của khu nhà nhỏ bình thường sạch sẽ lại có giấy tiền vàng mã bay đầy trời, ông bác lao công vừa đi vừa chửi rủa.
Ra khỏi ga tàu điện ngầm, cậu còn gặp phải một vụ tai nạn xe hơi, chiếc xe ở giữa bị bẹp dúm rất nghiêm trọng, mặt đất nhuộm thành màu máu đỏ sẫm.
Đương nhiên điều bất thường nhất vẫn là tấm gương ở nhà cậu.
Lúc mới phát hiện vấn đề, Tịch Lạc đã đập vỡ gương, nhưng vô dụng.
Cậu không thể không dùng gương, không phải tấm gương bị đập vỡ có vấn đề, mà là tất cả những tấm gương có thể soi người chỉ cần là trong nhà cậu đều như vậy.
Thế là bàn đầu, Tịch Lạc hẹn gặp bác sĩ tâm lý.
Bác sĩ tâm lý rõ ràng là người chưa từng gặp phải hiện tượng siêu nhiên bao giờ, nên khi nghe câu đầu tiên "Tôi nghi ngờ, gương trong nhà tôi có ma" thì đã sững sờ mất mấy giây.
Bác sĩ tâm lý nói cậu chắc là nhìn nhầm rồi, người có kiến thức thông thường đều biết đồ vật trong gương giống hệt như ngoài đời thực.
Tịch Lạc hỏi vặn lại, lúc chúng ta đang đánh răng, người trong gương lại cười với mình, đây cũng là nhìn nhầm sao?
Bác sĩ tâm lý từng gặp vô số vấn đề bệnh lý, đây vẫn là lần đầu tiên gặp trường hợp này, suy nghĩ hồi lâu mới đưa ra đề nghị: “Có thể là do thời gian dài cậu không có việc làm dẫn đến áp lực cuộc sống quá lớn, lại tách biệt khỏi xã hội và đám đông, nên dễ sinh ra ảo giác.”
Tịch Lạc lúc đó mặt không cảm xúc: "Tôi mỗi tháng đích thân đi thu tiền thuê của mười mấy tòa nhà cũng không tính là hòa nhập xã hội sao?"
Bác sĩ tâm lý: "..."
Tính chứ, sao lại không tính, ông ta cũng muốn hòa nhập xã hội như thế này.
Bác sĩ tâm lý tự an ủi mình, có lẽ chính vì mình không có tiền nên mới không sinh ra mấy ảo giác kỳ quái này.
Buổi tư vấn này đã định trước là không có kết quả.
...
Mưa càng lúc càng lớn, mùa đông năm nay lạnh đến kỳ lạ.
Tịch Lạc xách túi về tiểu khu, cha mẹ qua đời, ngoài mấy tòa nhà kia ra thì không để lại gì cả, nên sau khi tốt nghiệp cậu liền làm chủ nhà cho thuê, cuộc sống nhàn nhã, thậm chí còn có thời gian ra công viên xem mấy ông cụ đánh cờ.
Có thể nói là vô cùng vừa lòng mãn nguyện.
Cho đến khi trong gương nhà cậu đột nhiên có ma.
Dưới đất có một thi thể đang nằm, tư thế vặn vẹo, mặt quay thẳng ra cổng tiểu khu, mắt trợn tròn, máu tươi hòa cùng nước mưa đang chảy xuống cống thoát nước.
Điều kỳ lạ nhất là, hai tay của người đó tạo thành một tư thế khoa trương đến mức người thường không thể làm được, giống như bị ngoại lực bẻ gãy, dưới sắc trời nhá nhem buổi chiều tối càng thêm đáng sợ.
Cách chết kinh khủng như vậy khiến đám đông vây xem vẫn còn sợ hãi.
Ông cụ hay đánh cờ trong tiểu khu nhìn thấy Tịch Lạc, lại bắt chuyện với cậu, nói: "Tiểu Lạc à, đi mua đồ về đấy à."
"Vâng." Tịch Lạc gật đầu: "Bên đó sao vậy ạ?"
Ông cụ lắc đầu thở dài: "Có người nhảy lầu, chết thảm lắm, cháu đừng qua đó xem, kẻo tối lại gặp ác mộng."
Tịch Lạc không nói gì.
"Thật ra, ông thấy có gì đó rất lạ." Ông cụ hạ thấp giọng: "Ai cũng nói là nhảy lầu, nhưng theo kinh nghiệm của ông, người này chết mấy ngày rồi, gần đây hình như có mấy vụ tin tức giống vậy..."
Con trai út nhà ông ta làm việc ở nhà tang lễ, biết nhiều chuyện hơn người khác.
Tịch Lạc trầm ngâm suy nghĩ, sau khi tạm biệt ông ta thì vào trong hành lang tòa nhà, gấp dù lại, còn có thời gian kéo cả mũ áo hoodie lên, che chắn rất kín.
Tiểu khu mới xây chưa được mấy năm, vách thang máy sáng bóng phản chiếu mờ mờ khuôn mặt cậu.
Khi Tịch Lạc nhìn sang, dù đã đoán được sẽ thấy gì, tim vẫn không tránh khỏi lỡ một nhịp.
Lại tới nữa rồi.
Người trong gương nhoẻn miệng cười với Tịch Lạc, nhưng Tịch Lạc đứng trước gương lại không cười, cảnh tượng này trong thang máy trông có phần kinh dị.
Tịch Lạc không phải người ngồi chờ chết, ngược lại là người theo trường phái hành động, nếu không hôm nay đã chẳng ra ngoài mua trang bị.
Cửa thang máy sắp đóng lại, một học sinh cấp hai chạy như bay vào: "Đợi với ạ!"
Ngay khoảnh khắc cậu học sinh thở hổn hển bước vào thang máy, sự quỷ dị trên mặt gương biến mất không thấy tăm hơi, như thể chưa từng xuất hiện.
Học sinh cấp hai đứng vững rồi mới thấy con dao trong túi của Tịch Lạc, liếc mắt nhìn mấy cái, lập tức nép sát vào góc.
Bầu không khí trong không gian chật hẹp trở nên kỳ quái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







