Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Gần đây, thành phố chúng ta xuất hiện một kẻ giết người hàng loạt, cả ba nạn nhân đều là phụ nữ, thủ đoạn của hung thủ rất tàn nhẫn. Dựa theo điều tra của cảnh sát, thời gian gây án và hung khí của nghi phạm có thể..."
"Chào bạn, xin hỏi ở đây có dao và dây thừng không?"
Khi cô ta đang nghĩ miên mang, thì cửa siêu thị đột nhiên bị đẩy ra, giọng nam trong trẻo kéo Từ Tiểu Viên về với thực tại, cô ấy tắt điện thoại, "Anh muốn mua loại dao nào?"
Anh đứng bên ngoài quầy thu ngân, có lẽ đã đi bộ một quãng đường xa. Mái tóc ẩm ướt rũ xuống, cằm thon gọn được giấu kín trong khăn quàng, nốt ruồi nhỏ nhắn, đặc trưng điểm xuyết trên chóp mũi, khiến anh trở nên thật dễ nhận ra..
"Loại có thể thái thịt, chặt xương."
Cậu ngẫm nghĩ rồi bổ sung: "Lấy loại dao thật sắc bén."
"Đồ dùng nhà bếp thì vào trong kệ thứ ba là tìm thấy, dây thừng ở kệ thứ hai dưới cùng." Từ Tiểu Viên nhìn thêm vài lần.
Từ lúc làm việc ở đây tới giờ, cô ấy chưa từng gặp người này.
Thông thường người đẹp trai thế này, chắc chắn cô ấy sẽ có ấn tượng.
Chưa đầy 5 phút, một phụ nữ trung niên mặt mày căng thẳng, bước nhanh tới: "Tôi nghi ngờ người đó có vấn đề đó."
Từ Tiểu Viên lộ vẻ nghi hoặc.
"Hành động của người này có gì đó rất đáng sợ, tôi nghi ngờ người đó là..." Người phụ nữ trung niên làm động tác cứa cổ, nói: “Tin tức gần đây cô không xem à?"
Người phụ nữ trung niên nói xong, thì chạy như tên lửa, đôi chân cứ như bôi dầu vào vậy, nhanh chóng rời khỏi siêu thị.
Từ Tiểu Viên nghe xong cũng cảm thấy sợ, đặt gương xuống, định đi xem thử.
Mãi cho đến khi bóng dáng cô ấy biến mất, trên quầy hàng không một bóng người, khuôn mặt của cô ấy trong gương lại vẫn còn đó.
Siêu thị tiện lợi này rất đúng với tên gọi của nó, đủ loại dao bếp bày đầy ắp hoặc treo trên kệ hàng.
Nhưng nhìn một vòng hình như không hợp lắm.
Tịch Lạc nhíu mày, nhưng cũng không có lựa chọn nào khác, dùng tay thử từng cái một, cái này trông có vẻ thuận tay, nhưng dường như không chặt đứt được xương.
Lúc Từ Tiểu Viên lấy hết can đảm đi tới thì nhìn thấy cảnh cậu không ngừng vung dao, động tác đẹp mắt nhưng lại vụng về, chắc là không thường dùng thứ này.
Không hiểu sao, cô ấy bất giác nhớ tới bộ phim kinh dị mình từng xem, Hannibal trong ‘Sự im lặng của bầy cừu’.
Từ Tiểu Viên hoàn hồn: "Cần... Giúp gì không ạ?"
Tịch Lạc "Ừm" một tiếng: "Tôi không rành lắm, loại nào chặt xương dễ nhất? Tôi muốn một con dao có thể chặt một nhát là xong luôn."
"Từ Tiểu Viên há hốc mồm cố giữ bình tĩnh: "Vậy phải xem dùng để chặt xương gì?"
Cô ấy ấn chặt cây dùi cui điện trong túi, định bụng nếu đúng như mình nghĩ thì sẽ cho cậu một phát.
Tịch Lạc nghe thấy tiếng cô ấy nuốt nước bọt, lại nhìn thấy biểu cảm của cô ấy, không nhịn được cười một tiếng, đáp: "Giết gà."
Đương nhiên là giả, thứ cậu muốn giết là con quỷ trong gương.
Ngay từ ba ngày trước, Tịch Lạc đã phát hiện tấm gương trong nhà hình như không ổn, rất kỳ quái, ban đầu thay đổi rất nhỏ, chỉ là vị trí đồ đạc bị thay đổi.
Ví dụ như giày ở huyền quan* của cậu vốn đặt mũi hướng ra ngoài, nhưng trong gương lại chiếu thành hướng vào trong, cứ như có người đã xoay qua lúc cậu không để ý.
(*) Huyền quan: Trong phong thủy học, huyền quan là một khu vực sảnh trống ở gần cửa ra vào và kết nối với phòng khách, có thể coi là khoảng đệm của phòng khách. Nói đơn giản, huyền quan là nơi ngăn cách cửa chính và phòng khách, có ý nghĩa như một tấm rèm, một bức bình phong cho phòng khách.
Sau đó từ từ rõ ràng đến mức biểu cảm của ‘Cậu’ trong gương cũng ngày trở nên kỳ lạ.
Từ dè dặt cẩn thận lúc ban đầu, đến tùy tiện không kiêng dè như bây giờ.
Đủ loại dấu hiệu kỳ quái đều cho thấy một sự thật...
Cứ như thể... trong căn phòng ở trong gương có một ‘Người’ khác giống y cậu đang sống.
Lúc cậu phát hiện thì đã có thay đổi rồi rỗ rệt rồi, còn về việc người trong gương để mắt đến mình từ lúc nào, cậu không rõ.
Có lẽ đối phương còn không thể gọi là "Người".
Lúc này, Từ Tiểu Viên nghĩ: không phải giết người là tốt rồi.
Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng dưới sự giới thiệu của cô ấy, Tịch Lạc chọn một con dao chuyên dùng để chặt xương và một con dao thái thịt.
Cô ấy hi hi cười, nói: “Sản phẩm do nước Đức sản xuất, dùng không tốt bao trả lại.”
Cuối cùng, Tịch Lạc lại hỏi: "Có máy xay thịt không?"
Thần kinh Từ Tiểu Viên lập tức căng thẳng, để đảm bảo an toàn, cô ấy thà có cũng nói không có: "Ở đây không có, anh thử đến chỗ khác xem sao?"
Tịch Lạc hơi thất vọng, chọn xong dao và dây thừng lại mua thêm một cuộn túi rác.
Sau khi Từ Tiểu Viên quay lại quầy, tiện tay gạt tấm gương sang bên cạnh, cho dao vào túi, thầm nghĩ chuyện này thật không trách người phụ nữ trung niên kia được, cô ấy cũng suýt nghĩ lệch đi rồi.
Lúc ra khỏi cửa, bên ngoài mưa vẫn chưa tạnh.
Hơi lạnh cứ thế luồn vào trong áo, Tịch Lạc kéo lại khăn quàng cổ quấn kín hơn, bung dù ra.
Giết người là phạm pháp, nhưng thứ mình muốn giết lại không phải là người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)