“Ai quy định hồ bơi không thể nuôi cá?” Đây rõ ràng là một hồ nước rất đẹp, thế mà lại không nuôi cá, chỉ để bơi thôi à?
Nhớ tới trước đây cậu của cô cũng thích chèo thuyền, bơi lội. Cậu thường xuyên tới hồ nước phía sau vườn hoa chơi, nhưng không giống với các hồ khác, hồ nước ấy có cả cá và hoa cỏ, đẹp không sao kể xiết.
“...” Cô giúp việc khó xử, đúng là chẳng ai quy định cả! Nghĩ tới đây, Cảnh Y Nhân hưng phấn vỗ tay một cái: “Hay chúng ta ra ngoài mua cá đi!” Nghe vậy, cô giúp việc lập tức biến sắc: “Không được đâu cô Cảnh. Ngài Lục đã nói cô không được phép ra khỏi nhà mà!”
Bên kia điện thoại, Lục Minh cũng nghe thấy tiếng của Cảnh Y Nhân, anh thản nhiên ra lệnh: “Chuẩn bị xe cho cô ta ra ngoài, cho người đi theo! Không được cho cô ta xuống xe!“.
“Vâng ạ.” Quản gia Ngô cung kính trả lời rồi ngắt điện thoại, xoay về phía Cảnh Y Nhân và nói: “Cô Cảnh, tôi sẽ đi sắp xếp tài xế cho cô.” Người giúp việc vốn được giao nhiệm vụ bám sát Cảnh Y Nhân cũng sẽ ra ngoài cùng cô, nhiệm vụ của cô ta là đáp ứng mọi yêu cầu của cô và phải xuống xe để đi làm thay cô, Cảnh Y Nhân nói muốn mua cá, tài xế liền lái xe tới khu chợ sầm uất nhất. Cảnh Y Nhân ngồi trong xe, ngắm nhìn các tòa nhà cao tầng trên đường đi, trong lòng thầm khen ngợi, hoàng cung của họ vẫn chưa có kiến trúc nào hùng vĩ đến thế đâu! Cô hận không thể xuýt xoa hô “woa woa” thật to, nhưng bề ngoài thì vẫn giữ sắc mặt vẫn xoi mói, kiêu ngạo, lạnh lùng, bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khi tới nơi, tài xế dừng xe lại, cảnh Y Nhân nhìn thấy nhiều người đeo túi đen ngang hông, chân đi giày đen cao giâm qua giâm lại trên nền đất ẩm ướt.
Trên mặt đất có một loạt chậu to đổ đầy nước, bên trong có rất nhiều loại cá to béo. “...” Cảnh Y Nhân không biết nói gì, chỉ biết nhìn tài xế mà hỏi: “Đây là nơi nào thể?”
“Thưa cô Cảnh, đây là chợ, nơi để mua bán thức ăn ạ.”
“...” Cảnh Y Nhân thực sự chỉ muốn giết người! Cô tức giận gào thét: “Bản cũng muốn mua cá Koi! Dùng để ngắm! Chứ không phải để ăn!”
“...” Tài xế thấy mình thật oan ức, anh ta nhủ thầm, sao lại thét mắng anh ta chứ, tại cô Cảnh không nói rõ mà!
Ai mà chẳng nghĩ tới chợ khi muốn mua cá chứ! Tài xế quay đầu xe lại, nhưng còn chưa kịp lái xe đi thì chợt nghe thấy một tiếng hô hoán vang lên bên ngoài. “Cướp! Bớ người ta cướp! Nó là cướp kìa! Mau bắt lấy nó...! Nó cướp mất giỏ thức ăn của tôi, ví tiền của tôi còn trong đó...!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


