Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ boss là công chúa Chương 23: Cháu không có tiền, không đền nổi đâu!

Cài Đặt

Chương 23: Cháu không có tiền, không đền nổi đâu!

Cô vừa định bước về phía giường thì người cậu vốn đang vô cảm kia bỗng dưng đứng dậy khỏi sô pha,

đằng đằng sát khí mà đi thẳng về phía cô. cảnh Y Nhân sợ giật nảy mình, nghĩ tới vừa rồi hình như cô lại khiến cả nhà loạn hết cả lên, hôm qua còn đá hỏng cái kính Tây, vẫn chưa thấy cậu nhắc tới, lẽ nào cậu định tính sổ với cô bây giờ à?

Cảnh Y Nhân vừa mới nghĩ đến đây thì đột nhiên bị ôm lên rồi thả xuống giường.

“...” Cảnh Y Nhân chưa bao giờ bị đàn ông ôm như thế!

Cánh tay mạnh mẽ và cứng cáp của “cậu” lại ôm cổ kiểu công chúa một cách dễ dàng đến thể khiến cô hơi ngại ngùng. Lục Minh nhìn dáng vẻ e thẹn của cô thì ánh mắt càng thêm sâu thẳm. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường đã được thay mới sạch sẽ.

-->

Cảnh Y Nhân len lén nuốt một ngụm nước miếng, chỉ dám nhìn sang chỗ khác mà nói rất hùng hồn: “Cháu không có tiền!”

Nghe vậy, Lục Minh dời mắt khỏi di động, ngước mắt lên chăm chú nhìn cô, ánh mắt vốn bình thản giờ lại đầy thâm ý..

Dường như, cô thực sự đã biến thành một người hoàn toàn khác! Cách nói năng hay giọng điệu của cô không giống giả vờ, có vẻ như cô thật sự xấu hổ vì không có tiền nên mới cố ý chơi trò cùn như thế.

Lục Minh vốn không có ý bắt cô phải bồi thường, chỉ là muốn nhắc nhở cô đừng nhân lúc anh không ở đây mà phá phách, khiến cả nhà náo loạn, gà bay chó sủa nữa!

Nếu là Cảnh Y Nhân trước đây thì nhất định sẽ kiêu ngạo nói: “Một cái ti vi tồi tàn thì đáng gì, tôi là vợ của anh, tiêu tiền của anh, dùng đồ của anh không phải là chuyện đương nhiên sao!” “...” Một hồi lâu sau, thấy Lục Minh vẫn không nói gì mà chỉ nhìn cô, Cảnh Y Nhân gần như không nhịn được nữa, cô giận dữ trừng mắt nhìn anh: “Nhìn gì mà nhìn chứ? Cháu biết, cộng cả ngày hôm trước nữa là 170 vạn! Cậu sợ cháu không trả nổi sao? Cháu là công chúa của một nước, thứ cháu có nhiều nhất là tiền. Đợi cháu về được đất nước của mình là cháu sẽ trả cho cậu ngay.”

“...” Ánh mắt Lục Minh lại trở nên thâm thúy hơn, anh không nói gì. Lại phát bệnh sao? Lục Minh bảo nhà bếp đun nước đường để cô nghỉ ngơi rồi anh đến công ty luôn.

Hôm nay thì Cảnh Y Nhân chỉ gây ầm ĩ buổi sáng, còn lại thì đều trôi qua rất bình yên.

Cô lại tới vườn hoa để luyện khí, luyện nội lực! Tuy cậu trước đây không bao giờ để mắt tới công phu của cô, chỉ coi đó là hạng công phu mèo cào, nhưng ở đây thì cô tuyệt đối không thể khiến mình thành một kẻ vô dụng được.

Cái gì nên luyện thì cô sẽ không bao giờ lơ là.

Nơi Cảnh Y Nhân luyện công lại khá gần với “hồ nước” mà hôm qua cô đã nhìn thấy, cô luyện một lúc rồi đi dạo quanh “hồ nước” một vòng.

Để tránh cô lại gây thêm náo loạn, dù cảnh Y Nhân đi đâu hay làm gì cũng luôn có người theo sát.

Thấy hồ nước là lạ nên cô buột miệng hỏi luôn cô giúp việc đang đi theo mình: “Sao hồ nước này lại không có cá thế?”

“...” Nghe vậy, người giúp việc vừa đau đớn vừa khó xử trả lời: “Cô Cảnh, đây là hồ bơi mà, làm sao có cá được

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc