Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Uyển Hân khẽ “ồ” một tiếng rồi quay đầu sang chỗ khác, giận dỗi chẳng buồn nói thêm lời nào.
Trần Uyển Ý chợt nhớ đám đồ hồi môn vẫn còn để ở nhà họ Hướng cho nên liền quay sang nói với Trần Quốc Phú:
“Ba, mai ba qua lấy đồ về nhé, đừng để bọn họ được lợi.”
“Con yên tâm, đến một sợi lông ba cũng không để lại cho bọn họ.” Trần Quốc Phú gật đầu chắc nịch.
Lúc này trời cũng đã tối, đáng ra nên về nghỉ ngơi nhưng nghĩ đến người đàn ông đang bệnh kia, Trần Uyển Ý quay sang nói với Điền Quế Lan:
“Ba mẹ, hôm nay con không về đâu, để anh ấy ở một mình con không yên tâm.”
Dù sao thì anh cũng bị cô kéo vào chuyện này, Vương Tú Cầm lại bỏ đi mất, nếu cô cứ mặc kệ để anh ở lại một mình, nhỡ có chuyện gì thì đến chết cũng chẳng ai hay biết.
Điền Quế Lan liếc nhìn người đàn ông đang nằm đó, định nói lại thôi nhưng cuối cùng đành ôm một bụng lo lắng mà ra về.
Trần Uyển Ý đến bên giường châm đèn dầu, ánh sáng lập lòe khiến dáng người gầy guộc của anh hiện rõ mồn một. Cô đưa tay ra, nhẹ giọng nói:
“Đưa chứng minh nhân dân cho tôi, mai tôi đi làm đơn xin hỗ trợ.”
Người đàn ông hờ hững mở mắt, liếc cô một cái lạnh lùng:
Nhưng lời này lọt vào tai Hạ Thư Quân lại chỉ khiến anh bật ra một tiếng cười lạnh như thể anh cực kỳ ghét cái tên đó.
Trần Uyển Ý liếc nhìn anh một cái rồi nhét chứng minh nhân dân vào túi áo bông hoa của mình. Thấy sắc mặt anh có phần khó coi, cô vội đưa tay lên trán anh kiểm tra.
Nóng quá!
Sốt rồi!
Như để chứng minh tình trạng tệ hại của anh, cánh cửa gỗ bị đá hỏng rốt cuộc cũng bung nốt phần bản lề cuối cùng, gió lạnh rít qua khe cửa tràn vào phòng.
Trần Uyển Ý ngẩng đầu, đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Một gian nhà rộng nhưng cũ kỹ, tường xây bằng đất trộn rơm, mái là những thanh xà gỗ, phía trên lợp ngói xanh đen.
Ngay cả cửa sổ cũng là gỗ, được dán tạm bằng một lớp nilon mỏng nhưng qua bao năm mưa nắng, lớp nilon ấy đã rách tơi tả, gió lùa vào tứ phía.
Ngói trên mái nhà thỉnh thoảng lại có mảnh vụn rơi xuống, không cẩn thận là có thể bị đập trúng.
Điều kiện sống thế này thì ai mà chịu nổi?
“Để tôi đi đun ít nước nóng giúp anh lau người, mai chúng ta lấy giấy chứng nhận xong, tôi sẽ đưa anh về nhà ở.”
Nói xong, Trần Uyển Ý bê chiếc chậu men tróc sơn bước ra ngoài.
Căn phòng hiện giờ của Hạ Thư Quân là phòng độc lập, bếp chỉ là cái mái che tạm ở bên ngoài, gặp hôm trời mưa lớn thì nước còn tạt vào trong.
Cô đặt đèn dầu lên bệ bếp rồi lấy diêm châm vào bó rơm bên trong bếp lò, ngọn lửa lập tức bùng lên.
Sau đó cô cầm gáo múc nước đổ vào nồi gang lớn, cẩn thận kỳ cọ trong ngoài ba lần cho sạch lớp gỉ sét rồi mới đổ nước sạch vào, đậy nắp chờ nước sôi.
Nói là Vương Tú Cầm chăm sóc anh thì chẳng bằng nói bà ta thấy thương hại thì đúng hơn. Với cái hoàn cảnh này, chẳng khác gì hại người chứ nói gì tới dưỡng bệnh.
Dù ở kiếp trước là một danh y giỏi cả đông lẫn tây, tay chưa từng động đến nước rửa rau rửa bát nhưng khi làm mấy chuyện này, cô lại chẳng hề thấy lạ lẫm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










