“Chủ nhiệm.”
“Quế Lan này, chuyện hai nhà Trần Hướng hủy hôn hôm nay tôi đứng ra làm chủ. Hai người hủy hôn, bên kia phải trả lại sính lễ, việc này cần giải quyết càng sớm càng tốt.”
Nghe vậy, sắc mặt Điền Quế Lan thoáng buồn bã rồi gật đầu. Chuyện thế này xảy ra rồi, đám cưới coi như không thể tiếp tục nữa.
Nhưng chủ nhiệm bỗng đổi giọng liếc mắt nhìn Trần Uyển Ý, nói bóng gió:
“Có điều chuyện đã ầm ĩ thế này mà không giải quyết thì cũng không ổn. Dù chuyện không phải lỗi của Uyển Ý, nhưng con gái mà ngủ chung giường với đàn ông, truyền ra ngoài thì ai nghe cũng chướng tai. Chị cũng phải nghĩ cho tương lai của nó chứ.”
Điền Quế Lan cũng không muốn để con gái mình cả đời bị người ta chỉ trỏ. Dù sao chuyện Uyển Ý và người đàn ông tàn tật kia ngủ chung một giường là sự thật. Truyền ra rồi, con gái bà sau này cũng khó mà lấy chồng được.
Chủ nhiệm lại liếc nhìn người đàn ông đang nằm trên giường:
“Giờ cách tốt nhất chính là để Uyển Ý cưới hắn...”
Chủ nhiệm vốn đã đoán trước được phản ứng này cho nên tiếp tục thuyết phục:
“Đồng chí Trần, anh đừng hồ đồ. Chuyện này đã ầm ĩ đến mức này rồi, sau này Uyển Ý còn lấy chồng thế nào nữa? Cứ thế này thì cả đời nó cũng đừng mong ngẩng đầu làm người!”
Nói thì nói vậy, chứ đúng thật. Ở thời đại này, danh tiếng của phụ nữ quan trọng hơn tất cả. Dù biết Uyển Ý là bị hại, nhưng một khi chuyện lan ra, cô cả đời cũng không thể lấy chồng.
“Chuyện này...”
Thấy Trần Quốc Phú bắt đầu do dự, chủ nhiệm lại dịu giọng nói kiểu như đang thương lượng:
“Hơn nữa, hắn là người tàn tật, còn sống được mấy năm? Tới lúc hắn chết rồi, Uyển Ý lại có thể tái giá, chẳng phải tốt sao?”
Tuy lời nói không rõ ràng, nhưng cả nhà họ Trần đều hiểu, bà ta đang ám chỉ mệnh số của Trần Uyển Ý.
Trước giờ đã “khắc chết” ba người rồi, thì thêm một người nữa cũng có sao?
Trần Uyển Ý quay đầu nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy.
Dù sao cũng là cô liên lụy đến anh rồi kéo anh vào vòng xoáy rắc rối này. Theo lý mà nói, cô nên chấp nhận, chăm sóc anh cho đến ngày anh nhắm mắt.
Chủ nhiệm vẫn chờ câu trả lời của họ:
“Vậy sao? Đồng ý hay không? Nếu đồng ý thì sáng mai tôi sẽ lên đơn cho các người.”
Điền Quế Lan và Trần Quốc Phú cùng nhìn về phía Trần Uyển Ý, muốn nghe chính miệng cô quyết định. Dù gì cũng là chuyện cả đời cô.
“Được, tôi đồng ý.”
Sau khi cân nhắc kỹ, Trần Uyển Ý vẫn gật đầu đồng ý.
Thấy cô đồng ý nhanh như vậy, cả Điền Quế Lan và Trần Quốc Phú đều nhíu chặt mày, bọn họ đều lo lắng cho tương lai của con gái.
“Được, vậy mai đem theo giấy tờ lên đội thôn tìm tôi, tôi sẽ viết đơn cho hai người.” Nói xong, chủ nhiệm kéo tay Lưu Đan rời đi nhanh như chạy giặc.
Đám người tụ tập hóng chuyện cũng dần tản ra.
Trần Quốc Phú, Điền Quế Lan, Trần Uyển Hân và Trần Tân Dân đều nhìn chằm chằm vào Trần Uyển Ý, ai nấy đều lo lắng thay cho cô.
“Chị, chị thật sự muốn gả cho tên phế vật đó à?” Trần Uyển Hân lạnh lùng liếc mắt nhìn người đàn ông đang nằm.
Trần Uyển Ý sợ anh nghe thấy cho nên liền vội nói:
“Sau này anh ấy là anh rể em, nói năng cho cẩn thận chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)