Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Béo Cá Mặn Được Quan Quân Tàn Phế Cưng Chiều Ở Thập Niên 80 Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

“Không được xóa tên!”

Bà ta nhìn sang ông cụ Trần, hai người trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý mà chỉ họ mới hiểu được. Sau đó, bà quay sang mắng mỏ Đinh Thúy Hương:

“Uyển Ý là đứa trẻ nông nổi thì thôi không nói, sao cả con cũng hồ đồ theo?”

Nói xong, Trần Uyển Ý lập tức chú ý thấy vẻ hoảng loạn thoáng qua trên mặt bà cụ.

Ông cụ Trần cũng hiểu ra vấn đề, sắc mặt lập tức thay đổi, giả vờ ho khan một tiếng để che giấu sự lúng túng:

“Mẹ mày nói đúng đấy, chuyện gạch tên khỏi gia phả đâu thể tùy tiện được. Đất đai các người không muốn chia thì thôi, bỏ qua đi.”

“Bố! Sao lại bỏ qua được? Con còn đang mang thai…”

“Đừng nói nữa!”

Đinh Thúy Hương vẫn cố cãi lý nhưng ông cụ Trần chỉ trừng mắt lạnh lùng quát một tiếng, khiến cô ta nghẹn họng.

Điền Quế Lan, Trần Quốc Phú và Trần Uyển Ý đều ngơ ngác nhìn nhau. Mới ban nãy họ còn sống chết đòi chia đất, giờ sao đột nhiên đổi ý?

Chỉ vì không muốn gạch tên khỏi gia phả mà quay xe như vậy sao?

Chẳng ai tin nổi họ lại có lòng tốt như thế.

Trần Uyển Ý lập tức có linh cảm trong chuyện này nhất định có điều mờ ám!

Ánh mắt trao đổi giữa hai ông bà già ban nãy, cô không bỏ sót một chút nào.

Lúc này, ông cụ Trần lách qua người Đinh Thúy Hương, lạnh nhạt nói với họ:

“Chuyện chia đất để đợi em dâu mày sinh xong rồi tính. Giờ cũng muộn rồi, mấy đứa về đi.”

Trần Uyển Ý nén lại nghi ngờ trong lòng, cô kéo tay Điền Quế Lan nói:

“Bố mẹ, mình về thôi.”

Dứt lời, ba người rời khỏi nhà tổ của họ Trần. Vừa bước ra khỏi cửa, bà cụ đã vội vàng đóng cổng rầm một tiếng.

Đinh Thúy Hương ngơ ngác hỏi:

“Mẹ, mẹ đang sợ cái gì vậy?”

Nhưng bà cụ chẳng buồn trả lời mà vội vã quay vào phòng, bà ta cài chốt cửa, lục trong chiếc rương gỗ cũ ra cuốn gia phả đã ngả màu thời gian.

Trang đầu là tên tổ tiên nhà họ Trần. Trang tiếp theo là thế hệ của ông cụ Trần, rồi đến thế hệ Trần Quốc Vân.

Trần Quốc Dung đã lấy chồng từ nhiều năm trước. Sau đó là tên của Trần Quốc Vân nhưng tuyệt nhiên không thấy tên Trần Quốc Phú ở đâu cả.

Lần tay trên cuốn gia phả đã ố vàng, bà Trần lòng vẫn còn run sợ, không ngừng thở dài. Đúng lúc này, ông Trần đẩy cửa bước vào làm bà ta giật thót mình.

“Đóng cửa lại mau!” Bà ta hối thúc.

Ông Trần cũng biết cuốn gia phả này có ý nghĩa lớn thế nào cho nên không dám chần chừ mà lập tức đóng chặt cửa phòng.

Lúc này, ông ta vô tình phát hiện một gói vải đỏ được giấu kỹ dưới đáy hòm. Ông cẩn thận lấy ra, khẽ nói:

“Thứ này bà phải cất cho kỹ vào đấy.”

“Còn cần ông nói à? Tôi luôn coi nó như bảo vật, giấu kỹ lắm rồi, tuyệt đối không thể để cho bọn chúng biết được.”

Trong mắt bà Trần ánh lên vẻ tham lam, nhanh tay giật lấy gói vải đỏ trong tay ông, mở ra bên trong chính là một đôi vòng tay ngọc cổ xưa, toát lên giá trị không nhỏ.

Bà Trần lập tức hoảng hốt đưa tay bịt miệng ông lại, ánh mắt hoang mang liếc về phía cánh cửa đang đóng kín.

“Vợ thằng ba vẫn còn ở ngoài kia, không thể để nó nghe thấy chuyện này được!” Bà cụ Trần cuống cuồng gói lại chiếc vòng tay, giấu kín vào trong hòm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc