Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Béo Cá Mặn Được Quan Quân Tàn Phế Cưng Chiều Ở Thập Niên 80 Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Trần Uyển Ý cười nhạt, cô từng thấy người ngu nhưng chưa từng thấy ai ngu đến mức này. Làm ầm lên như vậy, họ nghĩ mình sẽ được lợi sao?

“Đừng nói nhiều nữa, mày chỉ cần nói có đồng ý hay không?” Ông cụ Trần mất kiên nhẫn, gắt gỏng.

Thấy rõ ông cụ đã hoàn toàn không màng đến tình thân, Trần Quốc Phú cũng chẳng chịu lép vế:

“Muốn tôi chia đất? Không đời nào!”

Nói xong câu đó, cả người ông bỗng thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Nút thắt đè nén trong lòng bao năm qua, hôm nay cuối cùng ông cũng dám ngẩng đầu trước mặt ông già nhà họ Trần.

Nhìn hai bên đã đến bước trở mặt, bà cụ Trần mặt mũi sa sầm, giận dữ chửi ầm lên:

“Đồ vô dụng! Ích kỷ! Tao không có đứa con như mày! Cút đi cho khuất mắt tao!”

Đã làm mẹ mà có thể nói ra mấy lời như vậy, đúng là không ai sánh kịp.

Trần Uyển Ý bật cười lạnh, kéo tay Điền Quế Lan đang định rời đi lại, cô nhìn thẳng vào bà cụ Trần:

“Vậy thì hay quá. Bà đã không nhận cha tôi, tôi cũng chẳng cần gọi bà là bà nội nữa. Giờ lập tức đem gia phả ra đây, khỏi cần đuổi, tự tôi sẽ rút tên khỏi dòng họ. Từ nay về sau, nhà tôi và nhà họ Trần cắt đứt mọi quan hệ!”

Câu nói vừa dứt, mọi người đều sững sờ nhìn Trần Uyển Ý, không ai ngờ cô lại dám nói ra những lời đó.

Điền Quế Lan hốt hoảng kéo cô lại, thấp giọng van nài:

“Uyển Ý, đừng nói linh tinh! Bị xoá tên khỏi gia phả là chuyện lớn, không đùa được đâu!”

Thế nhưng Trần Uyển Ý không hề nói chơi. Ngay từ hôm qua, khi bà cụ Trần không thèm nể mặt mà tát Trần Quốc Phú ngay trước mặt bao người, cô đã có ý định này rồi.

Họ mắng cô là đồ sao chổi, còn dám phủi bỏ cha con cô. Nếu đã vậy, cô cũng chẳng cần thiết phải níu kéo.

“Mẹ, con không nói linh tinh. Con nói thật. Chính bà nội cũng đã tuyên bố không nhận ba là con. Khi họ thiên vị chú ba thì đã bao giờ nghĩ cho nhà mình đâu? Giờ đoạn tuyệt quan hệ, càng tốt.”

Những lời ấy, cô đã nghĩ kỹ trước khi nói ra, hoàn toàn không phải hành động bốc đồng.

Dù đang mang bầu nặng nề, nhưng từng chữ Trần Uyển Ý nói, Đinh Thúy Hương đều nghe rõ mồn một.

Cô ta chỉ mong nhà Trần Uyển Ý bị gạch tên khỏi gia phả, như vậy con trai bà sẽ trở thành cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Trần, sau này cũng sẽ là người thừa kế duy nhất.

Giờ nghe thấy thế, cô ta lập tức hùa theo:

“Thế thì càng tốt, sau này đừng có dày mặt mà quay lại nữa đấy.”

Nói rồi, cô ta đi về phía mẹ chồng:

“Mẹ, lấy gia phả ra đi, gạch tên bọn họ khỏi đó.”

“Được!”

Mẹ chồng cô ta lập tức quay vào trong định lấy gia phả, nhưng vừa đi được mấy bước lại như nhớ ra điều gì đó, đột ngột đổi giọng:

“Không được xóa tên!”

Bà ta nhìn sang ông cụ Trần, hai người trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý mà chỉ họ mới hiểu được. Sau đó, bà quay sang mắng mỏ Đinh Thúy Hương:

“Uyển Ý là đứa trẻ nông nổi thì thôi không nói, sao cả con cũng hồ đồ theo?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc