Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Uyển Ý nhìn khuôn mặt trơ trẽn của Mẹ Hướng mà chỉ cảm thấy buồn nôn. Thật không hiểu nổi nguyên chủ trước kia làm sao lại vừa mắt được cái nhà này.
Cô cười khẩy rồi nhìn thẳng bà ta, từng chữ từng lời rành rọt:
“Đúng là kẻ trộm còn la làng. Con trai bà cặp kè với Lưu Đan, chuyện đã rồi, giờ còn muốn lật mặt vu vạ ngược? Tôi đã cho bà thể diện rồi đấy. Nhưng đống đồ này, bà không trả cũng phải trả!”
Dứt lời, cô lấy thân hình to lớn của mình làm lợi thế, hùng hổ xông thẳng vào nhà.
Cô chỉ tay vào đống đồ hồi môn của mình, ra lệnh:
“Đem hết lên xe cho tôi!”
Mẹ Hướng thấy tình hình không ổn thì lập tức gào lên:
“Dừng tay! Dừng lại hết cho tôi! Đám đồ này là của hồi môn nhà cô phải đền cho con tôi!”
Nhìn bà ta cứ mãi lý lẽ cùn, Trần Quốc Phú cũng không nhịn nổi nữa:
“Đúng là mẹ nào con nấy. Có bà mẹ như bà, thằng Hướng Đông có giỏi được mới lạ!”
Cảnh náo nhiệt nhanh chóng thu hút không ít người dân trong thôn kéo đến xem, ai nấy thì thầm bàn tán:
“Lại nữa rồi, nhà họ Trần với nhà họ Hướng lại gây chuyện rồi.”
“Đúng là không biết xấu hổ.”
“Tôi thấy cái thằng Hướng Đông mới là đồ tệ, học hành tử tế mà cư xử chẳng ra gì. Không cưới thì thôi, đồ của người ta nên trả lại chứ, hèn hết phần người khác.”
Nghe những lời này, Trần Uyển Ý theo phản xạ nhìn về phía Hướng Đông, quả nhiên sắc mặt hắn đã đen như đáy nồi. Chứng tỏ hắn vẫn rất sĩ diện.
Ai cũng biết bất kể thời đại nào, dư luận cũng có thể khiến người ta chết chìm.
Hướng Đông là người có học, là trí thức, càng coi trọng thể diện. Giờ thấy cả thôn đều có ý chê bai, hắn hiểu rõ chuyện này nghiêm trọng thế nào.
Cuối cùng hắn đành nghiến răng nhịn nhục, hét lên với nhà họ Trần:
“Được! Lấy hết đi! Tôi, Hướng Đông, không cần một món nào!”
Vừa dứt lời, mẹ hắn lập tức phản đối:
“Nói gì ngu ngốc thế? Cho hết họ, rồi mình ở với cái gì?!”
Mẹ Hướng nhìn căn phòng trống rỗng, tức đến mức ngã lăn ra đất, “bịch” một tiếng rồi bất tỉnh luôn tại chỗ.
Trần Uyển Ý không thèm ngoảnh đầu lại mà rời khỏi nhà họ Hướng, bốn người kéo theo cả xe hồi môn trở về nhà họ Trần. Điền Quế Lan đã đứng đợi sẵn ở cửa.
Chuyện đến nước này rồi, bà cũng chẳng nói gì thêm mà chỉ mở cửa phòng của Trần Uyển Ý rồi nói:
“Đem hết vào trong đi.”
Vốn dĩ đây là của hồi môn chuẩn bị cho Trần Uyển Ý, mang qua phòng cô cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cả người Trần Uyển Ý như bị điểm huyệt. Cô đứng sững lại, choáng váng nhìn cảnh tượng trước mắt trong phòng.
Bẩn thỉu, bừa bộn đến kinh hoàng!
Phòng ngủ này không thể gọi là phòng ngủ nữa, phải nói là như cái chuồng heo thì đúng hơn!
Quần áo dơ vứt đầy dưới sàn, rác rưởi ném khắp nơi, thậm chí có chỗ đã mốc meo, bốc mùi thối rữa, nước cũng đã rỉ ra.
Không thể tưởng tượng nổi chủ cũ của thân thể này làm sao có thể sống trong một cái ổ như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










