Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Uyển Ý tốt bụng hỏi:
"Muốn đi vệ sinh à?"
Cô tiện tay lấy bô từ dưới gầm giường, tay từ tốn vươn về phía hạ thân của Hạ Thư Quân.
"Cô định làm gì?"
"Giúp anh cởi quần chứ sao."
Trần Uyển Ý đáp đầy đương nhiên, giọng điệu bình thản như thể việc đó chẳng có gì to tát.
Chuyện kiểu này, cô vốn đã quá quen rồi.
Nhưng những lời đó rơi vào tai Hạ Thư Quân lại trở thành sự nhục nhã không thể chịu đựng:
“Không cần cô, tôi tự làm được.”
Dù sao anh cũng là một người đàn ông, từng là lính. Vậy mà giờ đây lại sa sút đến mức cần người khác lo chuyện vệ sinh cá nhân...
Cảm giác nhục nhã và căm ghét bản thân đan xen nhau khiến cả người anh run rẩy không kiềm chế nổi, hàm răng siết chặt đến mức phát ra tiếng ken két.
“Anh định tự làm kiểu gì? Theo tôi biết thì ngoài cái đầu ra, anh còn nhúc nhích được chỗ nào nữa không?”
“Giờ anh là bệnh nhân, đừng cảm thấy xấu hổ. Cùng lắm thì tôi không nhìn là được.”
Nói rồi, cô bắt đầu cởi quần anh.
Hạ Thư Quân xấu hổ đến mức không dám nhìn mà quay mặt đi chỗ khác. Nhưng Trần Uyển Ý vẫn thấy rõ nơi khóe mắt anh ngân ngấn nước.
Làm xong mọi việc, Trần Uyển Ý như chẳng có chuyện gì xảy ra, giúp anh đắp chăn lại cẩn thận rồi bê bô ra ngoài, không hề để ý đến vẻ mặt đầy uất ức lẫn tủi nhục của Hạ Thư Quân lúc đó.
Đúng lúc ấy, Trần Quốc Phú kéo xe ba gác tới, theo sau là Trần Uyển Hân và Trần Tân Dân.
“Chị, em với ba sẽ đi cùng chị đến nhà họ Hướng.” Trần Tân Dân ưỡn ngực đầy khí thế.
Trần Uyển Hân cũng bước đến cạnh cô, khoác tay chị gái rồi hùng hồn nói:
“Chị đừng sợ. Nếu nhà họ Hướng không chịu trả, chúng ta đánh tới khi nào họ trả mới thôi.”
“Đúng đó, ba sẽ chống lưng cho con.” Trần Quốc Phú cũng tiếp lời.
Nhìn cả nhà vì mình mà đồng lòng như vậy, sống mũi Trần Uyển Ý cay xè, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Kiếp trước cô là một đứa trẻ mồ côi, dù nhờ tài năng mà đứng ở đỉnh cao ngành y học nhưng chưa bao giờ biết thế nào là được người thân bảo vệ.
Giờ đây có được tình thân này, cô thật sự vô cùng trân trọng.
Chỉ là, thấy họ kéo nhau đông như vậy, cô cảm thấy buồn cười. Dù sao thì nhà họ Hướng cũng không đến mức vô liêm sỉ đến nỗi không chịu trả lại đồ đã định.
Nhưng cô đã đánh giá quá thấp mức độ mặt dày của họ. Khi bốn người vừa đến nơi, mẹ Hướng đã đứng chắn ngay trước cửa không cho vào.
“Bà già kia, bà đừng tưởng người ta nể mặt mà bà lên mặt. Chị tôi đã hủy hôn rồi, bà còn mặt dày giữ luôn sính lễ không trả là sao hả?!”
Tính khí của Trần Tân Dân vốn không hiền lành gì, nổi nóng lên là có thể ra tay đánh người ngay.
Mẹ Hướng chẳng phải người dễ bị dọa. Tiền thì đã trả rồi, còn đống đồ đạc này thì làm sao có thể trả lại?
“Rốt cuộc là ai không biết xấu hổ mà đội nón xanh cho con trai tôi? Tư cách làm đàn ông của nó bị chị mày bôi nhọ hết rồi! Mấy thứ này cứ xem như chị mày bồi thường cho nhà tôi, đừng hòng lấy lại!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










